Tuổi xuân nơi tuyến lửa
Viết đơn ra chiến trường khi vừa tròn 17 tuổi, bà Nguyễn Thị Bình, nguyên chiến sĩ Sư đoàn Công binh 473, Đoàn 559 khi ấy đã chọn cống hiến thanh xuân cho đất nước thay vì cắp sách đến trường.Trong những vui buồn nơi chiến trường, ký ức về những đồng đội đã hi sinh ở tuổi thanh xuân giữa Trường Sơn vẫn khiến bà ám ảnh đến tận hôm nay.
Viết đơn ra chiến trường khi vừa tròn 17 tuổi, bà Nguyễn Thị Bình, nguyên chiến sĩ Sư đoàn Công binh 473, Đoàn 559 khi ấy đã chọn cống hiến thanh xuân cho đất nước thay vì cắp sách đến trường.Trong những vui buồn nơi chiến trường, ký ức về những đồng đội đã hi sinh ở tuổi thanh xuân giữa Trường Sơn vẫn khiến bà ám ảnh đến tận hôm nay.
“Sau những trận bom như trút nước là những đống tro tàn, vùi lấp nhiều đồng đội. Chị em chúng tôi nén đau thương đào bới đưa họ ra khỏi đó để chị em được an nghỉ một cách chu tất nhất. Có những đồng đội bị đá tảng đè, sức người không thể dịch nổi nên họ mãi nằm lại ở đó”, bà Bình nghẹn ngào nhớ lại.
Đó còn là những ngày tháng lội suối, băng rừng vá đường, lấp suối để bảo đảm thông tin liên lạc thông suốt. Bà cũng không nhớ nổi biết bao lần đối diện với rắn rết hiểm độc núi rừng nhưng đội quân ấy quyết không dừng bước, bởi bà hiểu rằng vũ khí, lương thực đến trễ sẽ làm mất đi thời cơ của bộ đội ngoài chiến trường. Những người con gái mới lớn lần đầu xa nhà, mong ngóng từng lá thư từ hậu phương đến quay quắt, nhiều khi đằng đẵng 5-6 tháng trời mới nhận được. Giữa muôn vàn gian khổ ấy, chính tình đồng đội và niềm tin tất thắng đã trở thành điểm tựa, động lực để "đội quân tóc dài anh hùng" vượt qua tất cả.



