Thân nhân liệt sĩ, người có công

TUỔI XUÂN XANH CỦA CHÀNG TRAI 18 ĐỔI LẤY ĐỘC LẬP TỰ DO

Hà Tĩnh14/04/2026Trần Khả Hân (Liên đội Trường Tiểu học Thạch Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
TUỔI XUÂN XANH CỦA CHÀNG TRAI 18 ĐỔI LẤY ĐỘC LẬP TỰ DO

Bài dự thi “Câu Chuyện Thời Hoa Lửa” TUỔI XUÂN XANH CỦA CHÀNG TRAI 18 ĐỔI LẤY ĐỘC LẬP TỰ DO Ký ức về một người liệt sỹ đã nằm xuống ở chiến trường và mãi mãi sống ở tuổi 18 xuân xanh. Quê em Miền Trung nắng gió, cũng có lúc thiên tai bão lũ, nơi ông bà, bố mẹ sinh sống và lập nghiệp bao đời nay.

Em vẫn luôn được bà kể những câu chuyện xưa cũ, thời kỳ chiến tranh loạn lạc, bom đạn khói lửa, khi mà bữa ăn còn không đủ, áo quần thiếu thốn vào những ngày gió lạnh. Em được bà nội và các cô, bác trong gia đình kể lại những câu chuyện, hồi ức thời chiến. Những câu chuyện đó nhắc nhở và xoay quanh về một nhân vật đặc biệt trong gia đình - đó là người anh trai của ông nội, người anh Cả trong gia đình, đã anh dũng hi sinh khi cầm súng chiến đấu tại chiến trường trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, để em hiểu hơn về sự mất mát hi sinh mà bậc cha ông đã đánh đổi chính xương máu của mình để giành lấy sự tự do, độc lập của ngày hôm nay. (Vì ông đã hi sinh khi mới 18 tuổi, nên em xin được thay đổi cách diễn đạt để phù hợp với hoàn cảnh lúc bấy giờ).

❖ Ngày chàng trai ấy khoác lên mình màu áo lính. Chàng trai trẻ Trần Văn Khoan, sinh ra và lớn lên ở mảnh đất Thôn 2, xã An Lộc, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh (Nay là Thôn Xuân Triều, xã Lộc Hà, tỉnh Hà Tĩnh). Hình 1: Hình ảnh người Liệt sĩ Trần Văn Khoan Năm 1966 - 1967, khu vực Thừa Thiên Huế nằm trong vùng chiến sự rất ác liệt của Chiến tranh Việt Nam. Đây là địa bàn sát khu phi quân sự (DMZ) chia cắt hai miền, nên thường xuyên diễn ra giao tranh lớn giữa lực lượng Quân Giải phóng, Quân đội Nhân dân Việt Nam và Quân đội Mỹ – Việt Nam Cộng hòa. Hưởng ứng lời kêu gọi nhập ngũ, chàng trai ấy là Trần Văn Khoan, khi đó đã tròn 18 tuổi xuân xanh viết đơn tình nguyện lên đường nhập ngũ, gia nhập Trung đoàn 2, Sư đoàn 324, tiến thẳng vào khu vực giao tranh ác liệt đó để cầm súng chiến đấu cùng những người đồng chí nơi tiền tuyến. Để lại sau lưng là gia đình, là người mẹ, người cha và 6 đứa em thơ dại. Với niềm tin đánh đuổi giặc ngoại xâm, gìn giữ từng tấc đất và sự tự do cho Tổ Quốc. Hình 2: Những chàng trai tuổi chưa đến đôi mươi

❖ Những ngày tháng chiến đấu ở chiến trường. Thời điểm đó, khu vực Phía Bắc Thừa Thiên Huế (A Lưới, Phong Điền, ven sông Bồ…) là tuyến hành lang chiến lược. Hai bên tranh chấp quyết liệt để kiểm soát đường tiếp tế. Mỹ triển khai nhiều chiến dịch “Tìm diệt”, sử dụng pháo binh, không quân và trực thăng đổ quân liên tục. Các trận đánh thường diễn ra trong rừng núi, đồi cao, rất khốc liệt và thương vong lớn cho quân của ta. Theo như tài liệu ghi chép và những lời kể của người trở về, thời điểm năm đó nhiều chiến dịch nổ ra ác liệt và tổn thất rất lớn, đó là các chiến dịch: - Hickory (5/1967): Quân Mỹ tiến vào khu vực sát giới tuyến, lan xuống phía bắc Thừa Thiên Huế để truy quét lực lượng đối phương. - Trận Con Thien: pháo kích và giao tranh dữ dội ở tuyến phòng thủ gần DMZ, ảnh hưởng trực tiếp đến toàn vùng Trị–Thiên. - Chiến dịch Buffalo (7/1967): giao tranh lớn giữa lính Mỹ và lực lượng đối phương ở khu vực phía nam DMZ, sát địa bàn Thừa Thiên Huế. Hình 3: Trần Văn Khoan cùng đồng đội tại chiến trường Đặc điểm chiến trường lúc đó là địa hình rừng núi hiểm trở, thời tiết mưa nhiều → chiến đấu cực kỳ gian khổ, Bom pháo dày đặc, nhiều đơn vị phải chiến đấu trong điều kiện thiếu thốn. Lực lượng tham gia thường là các đơn vị trẻ, nhiều người mới 17–20 tuổi. Anh Trần Văn Khoan ấy khi đó cũng kề vai sát cánh với mọi người, đa phần ai cũng còn rất trẻ, với lòng gan dạ, tự tin và cũng đầy mưu trí đã giương cao nòng súng, bảo vệ từng tấc đất, con người. Dù trong hoàn cảnh khắc nghiệt, thiếu thốn và nguy hiểm, các anh vẫn vững tin về một chiến thắng. "Bà nội em kể lại rằng, đã có rất nhiều bức thư với những dòng chữ viết vội được gửi về trong quãng thòi gian ấy, ngoài sự hỏi thăm bố mẹ, các em, thì chàng trai ấy cũng nói rằng, mọi người đừng lo, bom đạn không thể làm con sợ hãi, nó càng đánh, mình càng tiến lên để quân địch biết người Việt Nam không hề nhỏ bé và không bao giờ lùi bước, ai cũng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, dù chứng kiến nhiều sự hi sinh của đồng đội, nhưng mọi người động viên nhau vượt qua, nén đau để chiến đấu đến hơi thở cuối cùng,...nghe kể vậy em thấy rất khâm phục ý chí của các bậc cha ông lúc bấy giờ".

❖ Quãng thời gian giao tranh ác liệt và... thời khắc chàng trai ấy...Ngã xuống Vào những ngày cuối năm 1967, chiến trường càng ngày càng hứng chịu những cuộc giao tranh ác liệt, bom đạn và quân địch đổ bộ liên tục và truy quét diện rộng Tháng 9/1967, lực lượng phía Anh Khoan đóng quân, Sư đoàn 324 hoạt động mạnh ở phía tây Huế (rừng núi A Lưới – Nam Đông – Phong Điền). Đây là giai đoạn chuẩn bị cho các chiến dịch lớn trước Tổng tiến công Tết Mậu Thân, nên giao tranh diễn ra liên tục. Đặc điểm chiến trường lúc đó: Đánh phục kích và tập kích ban đêm rất nhiều Tranh chấp điểm cao rừng núi quanh Huế Mỹ dùng pháo binh và trực thăng đổ quân dày đặc Các đơn vị chủ lực như F324 thường hành quân liên tục, vừa đánh vừa giữ hành lang Quân Mỹ và quân Việt Nam Cộng Hoà đánh cứ điểm ở Huế để ngăn quân ta chi viện Miền Nam nên nhiều khí tài và bổ sung lực lượng áp đảo nhằm đẩy lui và tìm diệt quân ta, nhiều chiến sĩ trẻ bị thương nặng, hi sinh khi chưa kịp chào đồng đội và gia đình, cho thấy sự đánh đổi xương máu mà thế hệ bấy giờ hi sinh cho sự tự do độc lập của Tổ Quốc.

❖ Mãi mãi tuổi 18 Những ngày cuối tháng 9 năm đó, giữa cái thời tiết khắc nghiệt giao mùa, mưa nhiều, nóng ẩm, các sư đoàn hành quán và chiến đấu trong rừng, đối mặt muỗi, vắt, đói và lạnh. Và rồi, khi bảo vệ một khu vực giáp ranh chiến tuyến ở ven sông Bồ, các chiến sĩ ở sư đoàn 324 đã bị phục kích và dội trận mưa bom đạn áp đảo, bất ngờ, khiến quân ta tổn thất lực lượng nặng nề, anh Trần Văn Khoan lúc đó nhận vai trò cầm súng chiến đấu và hỗ trợ mọi người di tản và đổi trận địa đã bị trúng đạn và bị thương rất nặng, mặc dù đã được các đồng đội cứu chữa và băng bó vết thương, nhưng vì mảnh đạn găm quá sâu và mất nhiều máu, anh đã phải nằm lại nơi chiến trường, đúng độ tuổi 18 của một đời người. Theo đồng đội của anh kể lại, lúc gần nhắm mắt, anh Khoan vẫn kịp để lại 1 chiếc bi đông khắc tên của mình và căn dặn đồng đội vững niềm tin chiến đấu, càng xúc động hơn, anh nằm xuống nhưng tay vẫn cầm chắc báng súng không rời, để lại niềm tiếc thương vô vàn cho những người đồng đội ở lại.

❖ Hoà Bình cho non sông hôm nay, Tổ Quốc khắc ghi tên các anh Đã gần 60 năm trôi qua kể từ thời khắc đó. Vậy là chàng trai ấy đã nằm lại nơi chiến trường, sau khi anh hi sinh, anh được chôn cất cùng câc đồng đội tại nghĩa trang Hương Điền, tỉnh Thừa Thiên Huế, và hàng năm gia đình vẫn đến thăm anh, để tưởng nhớ và để hồi tưởng lại một quá khứ hào hùng, bi tráng. Hình 4: Tư liệu về bia mộ liệt sĩ Trần Văn Khoan tại nghĩa trang Hương Điền Sau những năm tháng qua đi, người mẹ già hơn 100 tuổi là cụ Nguyễn Thị Biềng (mẹ liệt sĩ Trần Văn Khoan) vẫn luôn nhớ và tự hào về đứa con của mình. Hình 5: Mẹ liệt sĩ Trần Văn Khoan, cụ Nguyễn Thị Biềng Sự hi sinh xương máu của cha ông đã được đền đáp, Đất Nước đã độc lập, Tự do và ngày càng tươi đẹp hơn. Em đã rất xúc động, tự hào khi nghe kể lại những câu chuyện về thời kỳ chiến đấu ấy của các anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống. Và năm nay, khi mà gần đến ngày kỷ niệm ngày Giải phóng hoàn Toàn Miền Nam thống nhất Đất Nước, gia đình em sẽ từ Hà Tĩnh đi vào Thừa Thiên Huế để thắp hương cho ông (Vì nếu còn sống, bây giờ ông cũng sẽ ở độ tuổi gần với ông nội của em). Với một niềm tự hào, em luôn nhắc nhở bản thân phải thật cố gắng học tập, trau dồi đức tính kiên cường, gan dạ và bản lĩnh, để xây dựng và bảo vệ tổ quốc, non sống đất nước, không phụ lòng và sự hi sinh của các bậc cha ông đã đánh đổi xương máu, tuổi trẻ để chúng em có ngày hôm nay sống trong Hoà Bình, Tự Do và được sự yêu thương của gia đình, bạn bè, thầy cô! Các anh nằm lại đất này Cho hoa độc lập nở đầy hôm nay Tuổi mười tám cất cánh bay Hoá thành bất tử, đời đời khắc ghi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn