TƯỢNG ĐÀI BẤT KHUẤT NƠI HẬU PHƯƠNG
Mẹ Nguyễn Thị Thứ (1904 – 2010) quê tại xã Điện Thắng, thị xã Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Mẹ là hiện thân cao đẹp nhất của người phụ nữ Việt Nam “Anh hùng, Bất khuất, Trung hậu, Đảm đang”. Với sự hy sinh vô bờ bến khi có 9 người con trai, 1 người con rể và 2 cháu ngoại là liệt sĩ, cuộc đời Mẹ đã trở thành một huyền thoại, một biểu tượng vĩ đại trong lòng dân tộc về tình yêu quê hương và sự tận hiến cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Trong dòng chảy oai hùng của lịch sử dân tộc, có những cái tên không gắn liền với những trận đánh lớn hay những chiến công lẫy lừng, nhưng lại trở thành tượng đài bất tử trong lòng mỗi người dân. Đó là các Mẹ Việt Nam Anh hùng, mà tiêu biểu nhất là Mẹ Nguyễn Thị Thứ. Nếu lịch sử được viết bằng máu của những người lính nơi tiền tuyến, thì nó cũng được dệt nên bởi những dòng lệ và sự hy sinh thầm lặng, dai dẳng của những người mẹ nơi hậu phương. Câu chuyện về cuộc đời Mẹ Thứ là một bản anh hùng ca đau thương nhưng vô cùng kiêu hãnh. Mẹ có 9 người con trai, 1 người con rể và 2 cháu ngoại đã ngã xuống trong hai cuộc kháng chiến trường kỳ. Chín lần tiễn con đi là chín lần mẹ thầm lặng giấu nỗi đau vào lòng, mòn mỏi ngóng chờ tin con bên bến sông hay dưới những gốc đa đầu làng. Thế nhưng, nghiệt ngã thay, cả chín lần người đi đều không có ngày trở về. Có những lúc nỗi đau chồng chất nỗi đau khi mẹ nhận tin hai con hy sinh trong cùng một ngày. Hình ảnh mẹ ngồi lặng lẽ bên mâm cơm với 11 bộ bát đũa trống không, đôi mắt mờ đục nhìn xa xăm, là minh chứng xót xa và chân thực nhất cho cái giá quá lớn của hai chữ "Độc lập". Thế nhưng, mẹ không chỉ chịu đựng nỗi đau. Ngay tại mảnh đất Quảng Nam "chưa mưa đà thấm", mẹ còn là một chiến sĩ thầm lặng khi đào hàng chục hầm bí mật trong vườn nhà, dưới gầm giường để nuôi giấu cán bộ, bộ đội. Trong suốt những năm tháng chiến tranh ác liệt, mẹ vừa là hậu phương vững chắc cho các con yên tâm ra trận, vừa là lá chắn sống bảo vệ cách mạng ngay giữa lòng địch. Ý chí kiên cường và niềm tin sắt đá vào ngày đất nước hòa bình chính là sợi dây duy nhất giúp mẹ đứng vững qua bao mùa tang tóc ròng rã ấy.
Giống như người cựu chiến binh năm xưa, Mẹ Thứ sống cả đời bình dị và khiêm nhường. Mẹ ít khi nói về sự mất mát của mình như một đặc quyền, mà coi đó là trách nhiệm với non sông. Di sản mẹ để lại không chỉ là những tấm huân chương cao quý, mà là lời dặn dò sâu sắc cho thế hệ mai sau: "Hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có, nó được đánh đổi bằng máu xương của bao người. Các cháu phải biết trân trọng, học tập và làm việc thật tốt để xứng đáng với những người đã ngã xuống."
Giờ đây, Mẹ đã về với đất mẹ, nhưng hình bóng mẹ vẫn luôn hiện hữu trong tâm khảm chúng tôi. Mỗi lần đọc lại những trang sử về các cuộc kháng chiến, tôi không còn thấy đó là những con số khô khan, mà là hình ảnh của Mẹ – người phụ nữ nhỏ bé nhưng mang trong mình trái tim vĩ đại. Với tôi, câu chuyện của Mẹ Thứ là lời nhắc nhở sâu sắc rằng: lịch sử hiện diện trong chính sự bình yên mà ta đang thụ hưởng. Trách nhiệm của chúng ta là phải tiếp nối ngọn lửa yêu nước ấy, để sự hy sinh vô giá của Mẹ mãi trường tồn cùng thời gian.



