Mẹ Việt Nam Anh hùng

TƯỢNG ĐÀI BẤT TỬ CỦA LÒNG KIÊN TRUNG VÀ SỰ HI SINH VĨ ĐẠI

Trên dải đất nắng gió làng Hàm Thắng (huyện Hàm Thuận Bắc) nay là tỉnh Lâm Đồng từ lâu đã đi vào lịch sử như một "vùng đất thép" kiên cường trong hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ. Nơi mảnh đất cằn cỗi nhưng thắm đượm tình yêu quê hương ấy, cuộc đời của Mẹ – Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Nguyễn Thị Ngư – đã diễn ra như một bản hùng ca bi trí, thắm đượm nước mắt nhưng rực rỡ khí tiết kiên trung của người phụ nữ Việt Nam

Hải Phòng30/07/2026Đoàn xã Hải Ninh (Hải Ninh)6 lượt xem0 lượt chia sẻ
TƯỢNG ĐÀI BẤT TỬ CỦA LÒNG KIÊN TRUNG VÀ SỰ HI SINH VĨ ĐẠI

TƯỢNG ĐÀI BẤT TỬ CỦA LÒNG KIÊN TRUNG VÀ SỰ HI SINH VĨ ĐẠI

Trên dải đất nắng gió làng Hàm Thắng (huyện Hàm Thuận Bắc) nay là tỉnh Lâm Đồng từ lâu đã đi vào lịch sử như một "vùng đất thép" kiên cường trong hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ. Nơi mảnh đất cằn cỗi nhưng thắm đượm tình yêu quê hương ấy, cuộc đời của Mẹ – Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Nguyễn Thị Ngư – đã diễn ra như một bản hùng ca bi trí, thắm đượm nước mắt nhưng rực rỡ khí tiết kiên trung của người phụ nữ Việt Nam.

Sinh ra và lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo giàu truyền thống yêu nước, từ thời thiếu nữ, Nguyễn Thị Ngư đã chứng kiến biết bao cảnh bất công, áp bức của bầy giặc ngoại xâm đối với xóm làng. Tiếng súng đạn xé rách sự bình yên của quê hương cùng những trận càn quét dã man đã sớm gieo vào lòng người con gái Hàm Thắng một mối thù sâu sắc với kẻ thù xâm lược và một niềm tin sắt đá vào con đường cách mạng.

Khi làn sóng kháng chiến bùng lên khắp miền Nam, không đứng ngoài cuộc chơi sinh tử của dân tộc, Nguyễn Thị Ngư đã chủ động dấn thân, biến ngôi nhà nhỏ của mình thành một cơ sở cách mạng bí mật. Giữa vòng vây dày đặc đồn bốt và sự kiểm soát gắt gao của kẻ thù, ngôi nhà của Mẹ vẫn là chốn dừng chân an toàn, là nơi tiếp sức cho biết bao cán bộ, chiến sĩ du kích miền Đông Nam Bộ.

Trong suốt những năm tháng đen tối của chiến tranh, vùng đất Hàm Thuận Bắc luôn là địa bàn đánh phá quyết liệt của địch nhằm tiêu diệt lực lượng du kích địa phương. Bọn giặc liên tục mở các cuộc càn quét, treo thưởng và dọa giết bất kỳ ai nuôi giấu "việt cộng". Thế nhưng, trước nanh nanh dã thú, Mẹ Nguyễn Thị Ngư chưa một lần dao động.

Ngay dưới nền nhà, dưới những đống rơm, ngọn mía hay góc vườn cằn cỗi, Mẹ đã tự tay đào những căn hầm bí mật. Đêm đêm, khi xóm làng chìm trong tịch mịch và tiếng giày đinh của bọn quân cảnh nện rầm rập ngoài ngõ, Mẹ lại lặng lẽ soi đèn, nấu từng nồi cơm, sắc từng bát thuốc cho cán bộ. Mẹ coi các chiến sĩ cách mạng như chính những người con ruột thịt do mình sinh ra, sẵn sàng lấy thân mình che chắn mỗi khi kẻ thù bất ngờ ập đến vây ráp.

Có những lần địch bao vây xóm làng, tra khảo dã man, dùng mọi thủ đoạn hù dọa và dụ dỗ, nhưng đáp lại chỉ là sự điềm tĩnh và ánh mắt rực lửa của Mẹ. Mẹ một mực khẳng định không biết, không thấy, bảo vệ an toàn tuyệt đối cho cơ sở cách mạng. Tấm lòng nhân hậu kết hợp với bản lĩnh gan lỳ của Mẹ đã trở thành ngọn đăng sơn tin cậy, thắp sáng niềm tin cho các chiến sĩ du kích giữa những năm tháng gian lao nhất.

Cuộc đời Mẹ Nguyễn Thị Ngư là một chuỗi những thử thách nghiệt ngã mà không một ngôn từ nào có thể diễn tả hết. Lần lượt từng người con, người cháu ruột thịt của Mẹ nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc đã xếp lại bút nghiên, từ giã Mẹ để lên đường ra mặt trận.

Mỗi lần tiễn một người con đi là một lần Mẹ xé lòng giấu giọt nước mắt vào bên trong, dặn dò con phải chiến đấu kiên cường, giữ trọn lời thề với non sông. Và rồi, những bản tin báo tử liên tiếp gửi về ngôi nhà nhỏ. Người con thứ nhất hy sinh, rồi người con thứ hai, thứ ba... Lần lượt 8 người con đẻ, 1 người con rể và 3 người cháu ruột của Mẹ đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường khốc liệt, hi sinh thân mình cho màu xanh của quê hương.

Có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau của một người mẹ nhiều lần chết đi sống lại khi nhận lại những kỷ vật đơn sơ của các con? Thế nhưng, kẻ thù đã nhầm khi tưởng rằng những mất mát ấy sẽ làm bẻ gãy ý chí của Mẹ. Nỗi đau xé ruột gan không làm Mẹ gục ngã, mà ngược lại, nó ngưng đọng thành ngọn lửa căm thù sục sôi. Mẹ lại tiếp tục đào thêm hầm, nuôi thêm cán bộ, gom góp từng hạt gạo, từng liều thuốc gửi ra tuyến đầu. Mẹ biến ngôi nhà của mình thành một pháo đài tinh thần vững chắc, tiếp thêm sức mạnh cho hàng trăm chiến sĩ tiếp tục chiến đấu thay phần các con của Mẹ đã ngã xuống.

Không chỉ là hậu phương vững chắc, Mẹ Nguyễn Thị Ngư còn trực tiếp tham gia vào các hoạt động chiến đấu và đấu tranh chính trị. Mẹ tham gia lực lượng du kích địa phương, đảm nhận vai trò tiếp tế lương thực, tải thương và cất giấu vũ khí.

Nhiều lần, Mẹ giả làm người đi làm ruộng, đi chợ mua bán để vận chuyển đạn dược, thuốc men qua các trạm kiểm soát dày đặc của địch. Sự mưu trí, linh hoạt và phong thái bình thản của một người phụ nữ nông thôn thuần túy đã giúp Mẹ nhiều lần qua mặt kẻ thù một cách thần kỳ.

Bên cạnh đó, Mẹ còn đứng đầu nhiều cuộc đấu tranh chính trị của "đội quân tóc dài" địa phương, kéo lên chi khu, quận lỵ để đòi dân sinh, dân chủ, tố cáo tội ác càn quét, bắn phá của giặc, làm cho kẻ thù nhiều phen hoảng loạn và phải nhượng bộ.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975, lá cờ tung bay trên Dinh Độc Lập, đất nước hoàn toàn hòa bình, thống nhất. Trong niềm vui vỡ òa của hàng triệu người dân Việt Nam, Mẹ Nguyễn Thị Ngư lặng lẽ đứng bên bàn thờ nghi ngút khói hương, nhìn ngắm di ảnh của những người con, người cháu đã hy sinh. Những giọt nước mắt lăn dài trên nếp nhăn thời gian của Mẹ không chỉ là sự thương nhớ xé lòng, mà còn là niềm tự hào vô bờ bến vì sự hy sinh của gia đình Mẹ đã góp phần làm nên mùa xuân đại thắng của dân tộc.

Với những cống hiến vĩ đại và sự hy sinh vô bờ bến ấy, Mẹ Nguyễn Thị Ngư đã được Đảng và Nhà nước trao tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân và danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng.

Cuộc đời của Mẹ Nguyễn Thị Ngư là minh chứng hùng hình nhất cho sức mạnh vĩ đại của người phụ nữ Việt Nam: "Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang". Tấm gương kiên trung, lòng yêu nước nồng nàn và trái tim bao la của Mẹ sẽ mãi mãi là ngọn đuốc soi đường, là niềm tự hào sâu sắc cho các thế hệ hôm nay và mai sau trong công cuộc giữ gìn và xây dựng Tổ quốc.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn