Tượng đài của sự hy sinh thầm lặng
· Không cầm súng ra chiến trường, nhưng cuộc đời mẹ Nguyễn Thị Thứ là một trang sử đầy máu và nước mắt. Từ năm 1948 đến năm 1974, mẹ lần lượt tiễn 9 người con ruột ra mặt trận và không một ai trở về. Qua lời kể của những người con còn sống, mỗi lần nhận giấy báo tử là một lần mẹ gục ngã, khóc cạn nước mắt trong những đêm thức trắng chong đèn bên bàn thờ. Đau thương đến tận cùng, nhưng mẹ vẫn nén nỗi đau để tiếp tục đào hầm bí mật nuôi giấu cán bộ ngay trong vườn nhà, dưới hàng rào và sau luống khoai. Chín lần khóc những đứa con đẻ dứt ruột sinh ra, sự hy sinh của mẹ Thứ là minh chứng tột cùng cho cái giá của độc lập tự do. Mẹ đã trở thành biểu tượng vĩ đại cho tình yêu nước và đức hy sinh vô bờ bến của Phụ nữ Việt Nam.



