Khác

Tượng đài mẹ Suốt

Đứng trước tượng đài hôm nay, nhìn dáng mẹ hướng ra sông, tôi bỗng hiểu vì sao người dân nơi đây gọi mẹ bằng tất cả sự kính trọng. Đó không chỉ là sự biết ơn một anh hùng, mà là sự tri ân một người mẹ đã sống và hy sinh như bao người mẹ Việt Nam khác – âm thầm, bền bỉ và kiên cường.

13/03/2026Lê Ngọc Bảo Trâm (Phường Quảng Trị)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa cái nắng gió khắc nghiệt của miền Trung, có một người mẹ vẫn đứng đó, lặng im mà bao dung, như đang dang tay che chở cả một vùng đất. Tượng đài Mẹ Suốt không chỉ là một công trình tưởng niệm, mà là hình ảnh kết tinh của lòng dũng cảm và tình mẫu tử trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt.

Mẹ Suốt – tên thật là Nguyễn Thị Suốt – là người phụ nữ Quảng Bình bình dị, đã chèo đò đưa bộ đội, thương binh và vũ khí qua sông Nhật Lệ giữa mưa bom bão đạn những năm chống Mỹ. Khi ấy, Đồng Hới là trọng điểm đánh phá ác liệt. Máy bay gầm rú trên đầu, bom nổ rung chuyển mặt nước, vậy mà con đò nhỏ của mẹ vẫn lặng lẽ rẽ sóng.

Bác Lê Văn Thành – một cựu chiến binh từng được mẹ Suốt chở qua sông năm 1967 – kể lại trong một lần tôi nghe bác trò chuyện tại chân tượng đài. Bác nói:

“Lần đó tôi bị thương nhẹ, cần sang bờ bên kia gấp. Bom vừa dứt, khói còn mù mịt. Mẹ bảo: ‘Lên đi con, chậm phút mô là nguy hiểm phút nấy.’ Tay mẹ chèo khỏe lắm, mắt thì nhìn thẳng, không hề run.”

Bác Thành bảo điều khiến bác nhớ nhất không phải tiếng bom, mà là giọng nói của mẹ. Giữa lúc sinh tử, mẹ vẫn gọi những người lính là “con”, vẫn giữ giọng ấm áp như thể đang đưa con qua một con sông hiền hòa chứ không phải qua lằn ranh sống chết.

Năm 1968, trong một trận bom ác liệt, mẹ Suốt đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Nhưng hình ảnh người mẹ tóc bạc, tay chèo vững vàng giữa sóng gió đã trở thành biểu tượng của Quảng Bình “hai giỏi”.

Đứng trước tượng đài hôm nay, nhìn dáng mẹ hướng ra sông, tôi bỗng hiểu vì sao người dân nơi đây gọi mẹ bằng tất cả sự kính trọng. Đó không chỉ là sự biết ơn một anh hùng, mà là sự tri ân một người mẹ đã sống và hy sinh như bao người mẹ Việt Nam khác – âm thầm, bền bỉ và kiên cường.

Tượng đài Mẹ Suốt không ồn ào. Nhưng mỗi khi gió sông Nhật Lệ thổi qua, người ta như vẫn nghe đâu đó tiếng mái chèo khua nước, tiếng gọi “con ơi” vang lên giữa trời bom đạn – một âm thanh dịu dàng mà bất tử trong ký ức quê hương

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn