Bài viết

TƯỢNG ĐÀI MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG - NGUYỄN THỊ CÚC

Tác giả: Nguyễn Hà Thu

Hải Phòng22/08/2026Trường Đại học Hải Dương (Trường Đại học Hải Dương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa dải đất miền Trung cằn cỗi — nơi gió Lào thổi rạc những rặng tre và nắng cháy gắt gao qua từng vạt đất, cuộc đời Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Cúc trôi qua tựa như biểu tượng thu nhỏ của bao thế hệ phụ nữ Việt Nam: thầm lặng, chịu thương chịu khó và kiên cường vượt qua mọi bão dội của thời cuộc. Mẹ sinh ra trong cái nghèo, lớn lên cùng cái thiếu, để rồi cả cuộc đời nối tiếp bằng những chuỗi ngày gánh gồng không ngơi nghỉ.

Thời trẻ, Mẹ Cúc là người phụ nữ tảo tần, hiền lành, sớm trao trọn tuổi xuân cho mái nhà nhỏ và những bữa cơm đạm bạc. Hạnh phúc của Mẹ giản đơn đến thắt lòng: chỉ mong con trẻ có thêm lon gạo mẩy, miếng ăn no, lớn lên khỏe mạnh giữa làng quê nghèo. Nhưng bão đạn chiến tranh tràn qua đã vỡ tan ước mơ êm đềm ấy.

Khi quê nhà trở thành vùng trọng điểm càn quét, những người con của Mẹ nối tiếp nhau trưởng thành trong gian khó và ý thức sâu sắc về nghĩa vụ bảo vệ Tổ quốc. Tiễn con lên đường, Mẹ Cúc đứng lặng im bên cổng làng. Mẹ nén gạt giọt nước mắt chia ly vì sợ làm mềm yếu ý chí người đi. Mẹ gói vội nắm cơm nghèo, dúi vào tay con kèm lời dặn dò run run: "Nhớ giữ mình, còn sống là còn về với mẹ." Mẹ thấu hiểu sự tàn khốc của chiến tranh, nhưng vẫn dằn nén nỗi đau riêng để nhường chỗ cho tình yêu đất nước.

Rồi những tấm Bằng Tổ quốc Ghi công liên tiếp gửi về. Lần lượt từng người con ngoan của Mẹ ngã xuống, vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường xa tắp. Nỗi đau xé lòng không thốt thành lời, chỉ lắng đọng thành sự lặng lẽ xót xa. Sau mỗi lần nhận tin dữ, bóng hình Mẹ lại gầy rộc đi, đôi mắt sâu thẳm hằn thêm những vệt thương đau. Mẹ thắp nén nhang trầm lên bàn thờ tỏa khói, rồi lại lặng lẽ bước tiếp, bởi Mẹ biết nếu mình gục ngã, những đứa con còn lại và lớp lớp chiến sĩ đi qua làng sẽ mất đi một điểm tựa tinh thần.

Ngôi nhà xiêu vẹo của Mẹ trở thành trạm dừng chân ấm áp cho các đoàn quân ra trận. Mẹ nhường từng bát nước, san sẻ từng lon gạo cuối cùng. Có những ngày Mẹ chấp nhận chịu đói, nhường phần ăn cho bộ đội với suy nghĩ mộc mạc: "Mình đói còn chịu được, mấy chú ngoài kia đói sao đánh nổi giặc." Đêm đêm bom rơi đạn nổ làm rung chuyển mái gianh, Mẹ ôm chặt đám cháu nhỏ cầu nguyện. Sáng hôm sau, Mẹ lại quẩy gánh ra đồng như chưa từng có cuộc chia ly hay hiểm nguy nào đi qua.

Năm tháng trôi đi, đôi vai Mẹ còng xuống dưới gánh nặng của tuổi tác và mất mát, mái tóc xơ xác bạc trắng theo từng mùa chiến dịch. Ngày hòa bình lập lại, miền Trung ngớt tiếng bom, đất nước trọn niềm vui nhưng căn nhà Mẹ đã vắng bóng những đứa con trở về. Danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng do Nhà nước phong tặng chính là sự tôn vinh cao quý dành cho một đời hy sinh thầm lặng nhưng vĩ đại.

Mẹ Nguyễn Thị Cúc trút hơi thở cuối cùng trong sự thanh thản, để lại tạc hình một người mẹ Việt Nam kiên trung: dùng đôi vai mảnh dẻ gánh trọn nỗi đau chiến tranh để gieo mầm cho độc lập, tự do hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn