TƯỢNG ĐÀI "PHÒ MÃ ÁO CHÀM" VÀ SỨC MẠNH LÒNG DÂN
Trường Đại học Hải Dương
Giữa trùng điệp núi rừng Lạng Châu khói lửa, nơi những dải sương mù biên ải quyện chặt lấy dốc đá cheo leo, hình ảnh Phò mã Thân Cảnh Phúc — vị "Phò mã áo chàm" của triều đại nhà Lý — hiện lên tựa như một bức tượng đài hào hùng, thấm đượm khí chất kiên trung và huyền thoại của núi sông Đại Việt. Trút bỏ chốn gấm vóc nhung lụa của triều đình Thăng Long, vị tù trưởng động Giáp mang trên mình chiếc áo chàm đơn sơ của người con miền sơn cước, khoác lên vai trọng trách giữ gìn cõi bờ trước bão táp xâm lược từ phương Bắc. Khi cỗ máy chiến tranh khổng lồ của nhà Tống dưới sự chỉ huy của Quách Quỳ ồ ạt tràn qua biên giới, gieo rắc tàn phá và khiến không ít tù trưởng khê động phải quy phục, Thân Cảnh Phúc vẫn sừng sững như ngọn núi đá vững chãi, cùng hơn năm ngàn giáo thiện chiến thề sống chết với đất mẹ.
Không chọn cách đối đầu vội vã trước thế địch đang hung hãn, ông đã thể hiện tư duy quân sự mưu trí và nhẫn nại đến phi thường. Sau trận lui quân chiến lược từ ải Giáp Khẩu, Phò mã áo chàm chủ động đưa lực lượng chìm vào lòng đại ngàn động Giáp, biến từng hốc đá, lùm cây, dải khe sâu thành những pháo đài vô hình. Đó là nghệ thuật tác chiến kỳ binh đầy ma mị của núi rừng: những toán quân nhỏ gọn, ẩn hiện bất ngờ như bóng ma giữa ngàn cây, liên tục giáng xuống những đòn trừng phạt tàn khốc vào các đoàn xe lương và tuyến đường tiếp tế Thiên lý của quân Tống. Kẻ thù khiếp đảm trước sự xuất hiện chớp nhoáng nhưng nảy lửa của quân ta đến mức trong sử sách phương Bắc, họ phải nghiêng mình gọi ông là vị "Thiên thần" ẩn mình trong cỏ rậm, kẻ gieo rắc nỗi kinh hoàng tột cùng cho bất kỳ toán quân xâm lược nào đi lẻ.
Mỗi trận phục kích của Thân Cảnh Phúc không chỉ là đòn đánh tiêu hao sinh lực địch, mà còn là bản hùng ca về sự gắn kết máu thịt giữa vị tướng quân và đồng bào các dân tộc thiểu số biên thùy. Chính sự đùm bọc của nhân dân và địa hình hiểm trở đã tiếp thêm sức mạnh cho đội quân kỳ binh, biến dải Lạng Châu thành một vùng đất chết bóp nghẹt dạ dày đại quân Quách Quỳ. Hàng vạn dân phu Tống gục ngã vì kiệt sức và đòn đánh của Thân Cảnh Phúc, kéo theo sự thiếu hụt lương thảo trầm trọng và dịch bệnh hoành hành nơi chiến tuyến Như Nguyệt, đẩy cỗ máy xâm lược Tống vào bi kịch kiệt quệ.
Dù cuối cùng ông đã anh dũng ngã xuống trong một trận giao tranh nảy lửa tại vùng đất Lục Ngạn, nhưng sự hy sinh của Phò mã Thân Cảnh Phúc không phải là sự kết thúc, mà là sự bất tử hóa một khí phách anh hùng. Máu của vị phò mã áo chàm đã thấm đượm vào từng tảng đá, gốc cây nơi biên ải, thắp lên ngọn lửa kiên cường cho đồng bào miền núi tiếp tục cuộc chiến đấu. Ông ngã xuống để phòng tuyến Như Nguyệt vững vàng gầm vang bài thơ thần "Nam quốc sơn hà", tạo tiền đề cho Thái úy Lý Thường Kiệt quét sạch bóng thù. Hình ảnh vị tướng quân áo chàm tan vào núi rừng Đại Việt sẽ mãi là một thiên hùng ca trầm hùng, soi sáng niềm tự hào dân tộc qua hàng ngàn năm lịch sử.



