Tượng đài thầm lặng sau lũy tre làng
Nguyễn Thị Mai Anh
Trong hai cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc, bên cạnh những chiến sĩ cầm súng ra mặt trận, có một lực lượng vĩ đại không kém – đó là những người mẹ Việt Nam Anh hùng. Một trong những biểu tượng cao đẹp cho lòng yêu nước và sự hy sinh vô bờ bến ấy chính là mẹ Lê Thị Mười, người con ưu tú của mảnh đất Long An trung dũng kiên cường.
Mẹ Lê Thị Mười sinh năm Bính Thìn (1916) tại xã Thạnh Mỹ, huyện Châu Thành, tỉnh Long An trong một gia đình thuần nông nghèo khó. Cuộc đời mẹ gắn liền với ruộng đồng và những biến động thăng trầm của lịch sử nước nhà. Mẹ kết duyên cùng ông Trần Văn Cảnh và sinh được chín người con. Khi Cách mạng Tháng Tám bùng nổ rồi thực dân Pháp quay lại xâm lược, theo tiếng gọi của Tổ quốc, chồng mẹ tham gia kháng chiến tại địa phương. Kể từ đó, một mình mẹ gánh vác giang sơn nhà chồng, vừa làm lụng nuôi con, vừa đóng góp lương thực cho cách mạng, vừa dẫn các con lánh nạn mỗi lần giặc càn quét.
Sau cao trào Đồng khởi năm 1960, cuộc chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn khốc liệt. Những người con của mẹ lần lượt trưởng thành và tiếp bước cha anh lên đường chiến đấu. Người phụ nữ nhỏ bé ấy lại tiếp tục làm hậu phương, nuốt nước mắt vào trong để tiễn những khúc ruột của mình ra trận. Bom đạn tàn khốc đã cướp đi những người thân yêu của mẹ. Khi nghe tin các con hy sinh và bị thương ngoài mặt trận, trái tim người mẹ như thắt lại. Vì đau thương quá lớn chồng chất lên bờ vai gầy guộc, mẹ ngã bệnh và trút hơi thở cuối cùng vào năm 1968.
Mẹ Lê Thị Mười đã đi xa, nhưng cuộc đời mẹ là một minh chứng hùng hồn cho phẩm chất "Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang" của phụ nữ Việt Nam. Mẹ không trực tiếp cầm súng, nhưng sự hy sinh thầm lặng của mẹ chính là bệ đỡ vững chắc cho ngày độc lập của non sông.



