Mẹ Việt Nam Anh hùng

TƯỢNG ĐÀI VĨ ĐẠI VỀ SỰ HY SINH CỦA MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG

Ninh Bình27/08/2026Đoàn xã Liên Hương (Liên Hương)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy lịch sử hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam, lớp lớp thế hệ cha anh đã ngã xuống để đổi lấy màu xanh hòa bình cho đất nước. Bên cạnh những người lính kiên trung nơi hòn tên mũi đạn, có một lực lượng vĩ đại chịu nhiều mất mát và hy sinh thầm lặng nhất. Đó chính là những Mẹ Việt Nam anh hùng – những người mẹ đã biến nỗi đau xé lòng thành sức mạnh hậu phương, dâng hiến những gì quý giá nhất của đời mình cho Tổ quốc. Các mẹ chính là biểu tượng cao đẹp nhất cho truyền thống tốt đẹp của người phụ nữ Việt Nam qua mọi thời đại.

   Người mẹ Việt Nam trong chiến tranh không trực tiếp cầm súng ra chiến trường, nhưng cuộc đời các mẹ lại là một cuộc chiến dai dẳng và khốc liệt. Các mẹ chiến đấu bằng lòng vị tha, bằng sự chịu thương chịu khó và bằng cả những giọt nước mắt lặn ngược vào trong. Hình ảnh người mẹ gầy gò, áo sờn vai, ngày ngày chèo đò đưa chiến sĩ qua sông, nuôi giấu cán bộ dưới hầm tối hay thức thâu đêm vá áo chiến sĩ đã trở thành một biểu tượng bất tử. Mẹ chính là hậu phương vững chắc, là nguồn sức mạnh tinh thần to lớn tiếp thêm ý chí cho tiền tuyến vững tâm chiến đấu. Không có sự đùm bọc, chở che từ những đôi bàn tay sần sùi của mẹ, những chiến dịch lịch sử khó có thể đi đến ngày thắng lợi hoàn toàn.

   Thế nhưng, sự hy của các mẹ không chỉ dừng lại ở lao động cống hiến, mà đớn đau nhất chính là việc tiễn đưa những người ruột thịt của mình ra trận. Khúc tráng ca của dân tộc được dệt nên bởi bao lần tiễn biệt mà không có ngày hội ngộ. Cứ mỗi tấm giấy báo tử gửi về là một lần khúc ruột của mẹ như đứt đoạn. Minh chứng sống động cho nỗi đau và sự hy sinh vĩ đại ấy ngay trên mảnh đất Thái Nguyên giàu truyền thống cách mạng chính là Mẹ Việt Nam anh hùng Ngô Thị Nhường (1931), (trú tại xã Phủ Thông, tỉnh Thái Nguyên). Mẹ Nhường năm nay đã bước sang tuổi 95, mái tóc bạc trắng phủ xuống gương mặt đầy những nếp nhăn in dấu thời gian. Trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, mẹ đã nuốt nước mắt vào trong, lần lượt tiễn các con lên đường bảo vệ Tổ quốc, để rồi hai người con thân yêu của mẹ đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Suốt hơn nửa thế kỷ trôi qua, nỗi nhớ thương con vẫn vẹn nguyên trong ký ức của mẹ. Sự hy sinh của mẹ Nhường cũng như hàng ngàn bà mẹ khác tại Thái Nguyên là minh chứng cao đẹp cho tám chữ vàng mà Bác Hồ đã trao tặng: "Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang".

   Chiến tranh đã lùi xa, những vết thương trên da thịt có thể lành, nhưng vết thương trong lòng các mẹ thì vẫn còn mãi. Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, chúng ta vẫn bắt gặp hình ảnh những người mẹ tóc bạc phơ, ngồi lặng lẽ bên mâm cơm trống vắng, hay lặng người trước những tấm huân chương, những văn kiện Tổ quốc ghi công. Sự hy sinh của các mẹ đã tạc vào dáng đứng Việt Nam, trở thành một tượng đài bất tử về lòng yêu nước và đức hy sinh.

   Là thế hệ trẻ được sinh ra trong thời bình, được học tập dưới mái trường yên bình, tôi luôn cảm thấy vô cùng xúc động và biết ơn sâu sắc trước sự hy sinh vĩ đại của các Mẹ Việt Nam anh hùng. Sự tự do mà chúng tôi đang có được đổi bằng cả cuộc đời cô độc của mẹ. Thế hệ đoàn viên thanh niên hôm nay cần có những hành động thiết thực để đền đáp công ơn ấy. Không chỉ dừng lại ở những phong trào “Đền ơn đáp nghĩa”, thăm hỏi vào ngày 27/7, mà chúng ta cần biến lòng biết ơn thành hành động sống có lý tưởng. Tuổi trẻ phải quyết tâm nỗ lực học tập, rèn luyện đạo đức và cống hiến sức trẻ để giữ gìn, dựng xây đất nước ngày càng giàu mạnh, xứng đáng với những mất mát thầm lặng mà các mẹ đã gánh chịu vì tương lai của dân tộc.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TƯỢNG ĐÀI VĨ ĐẠI VỀ SỰ HY SINH CỦA MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG | Câu chuyện thời hoa lửa