Tướng Giáp và quyết định đổi hướng lịch sử trong đêm ở Điện Biên Phủ
Trước thềm Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954, Đại tướng Võ Nguyên Giáp nhận thấy phương án “đánh nhanh, thắng nhanh” không còn phù hợp với tình hình thực tế của chiến trường. Trước nguy cơ tổn thất lớn, ông quyết định chuyển sang phương châm “đánh chắc, tiến chắc” và ra lệnh kéo pháo ra khỏi trận địa. Đây là một quyết định đầy khó khăn, nhưng đã tạo điều kiện để quân đội ta củng cố lực lượng, xây dựng hệ thống trận địa và chuẩn bị kỹ lưỡng hơn. Sau 56 ngày đêm chiến đấu, quân ta giành thắng lợi vang dội tại Điện Biên Phủ ngày 7/5/1954, góp phần buộc thực dân Pháp ký Hiệp định Genève, chấm dứt chiến tranh ở Đông Dương.
Tướng Giáp và quyết định đổi hướng lịch sử trong đêm ở Điện Biên Phủ.
Đầu tháng 1 năm 1954, trước giờ G của chiến dịch Điện Biên Phủ, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã đưa ra một quyết định được xem là khó khăn nhất trong cuộc đời cầm quân của mình: Chuyển từ phương châm "đánh nhanh, thắng nhanh" sang "đánh chắc, tiến chắc". Quyết định này đã kéo pháo ra, làm lại toàn bộ công tác chuẩn bị, chấp nhận hy sinh thời gian để giành thắng lợi trọn vẹn, làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ chấn động địa cầu. Nhân vật lịch sử trung tâm: Đại tướng Võ Nguyên Giáp (1911 - 2013) - Tổng Tư lệnh Quân đội Nhân dân Việt Nam, người trực tiếp chỉ huy chiến dịch Điện Biên Phủ.Ngày 14/1/1954, tại hang Thẩm Púa, Bộ chỉ huy chiến dịch họp và thống nhất phương án "đánh nhanh, thắng nhanh" trong 2 ngày 3 đêm. Toàn bộ pháo binh đã được kéo vào trận địa, bộ đội đã sẵn sàng.Tuy nhiên, sau khi trực tiếp đi trinh sát mặt trận, Đại tướng Võ Nguyên Giáp nhận thấy tình hình đã thay đổi hoàn toàn so với dự kiến:Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ của Pháp dưới sự chỉ huy của Đại tá De Castries không còn là một cứ điểm dã chiến tạm thời mà đã trở thành một hệ thống phòng ngự kiên cố nhất Đông Dương với 49 cứ điểm, được chia làm 3 phân khu, có sự yểm trợ tối đa của không quân và pháo binh. Nếu đánh nhanh, quân ta sẽ thương vong vô cùng lớn và khả năng thất bại rất cao.Đêm 25/1/1954, một cuộc họp Đảng ủy mặt trận lịch sử đã diễn ra. Không khí vô cùng căng thẳng. Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã nói:"Chúng ta muốn thắng, nhưng không thể đánh nhanh được. Đánh nhanh là thất bại. Chúng ta phải kiên quyết chuyển sang đánh chắc, tiến chắc."Lệnh được ban ra ngay trong đêm: KÉO PHÁO RA.
Đây là một quyết định đau đớn. Hàng vạn bộ đội, dân công đã phải dùng dây thừng kéo từng khẩu pháo nặng hàng tấn vào trận địa trong mưa rừng, nay lại phải kéo ngược ra trong điều kiện bí mật tuyệt đối, vất vả gấp bội. Nhiều người đã bật khóc vì không hiểu.Nhưng chính quyết định đó đã tạo ra thời gian để quân ta thay đổi cách đánh: Đào hào, vây lấn, siết chặt vòng vây, xây dựng trận địa pháo mới vững chắc hơn, cắt đứt hoàn toàn đường tiếp tế hàng không của địch.Ngày 13/3/1954, chiến dịch Điện Biên Phủ chính thức mở màn theo phương châm mới. Sau 56 ngày đêm chiến đấu anh dũng, ngày 7/5/1954, lá cờ Quyết chiến Quyết thắng tung bay trên nóc hầm De Castries.Sau này Đại tướng đã chia sẻ, quyết định kéo pháo ra là quyết định khó khăn nhất trong cuộc đời chỉ huy của ông. Trong cuốn Hồi ký "Điện Biên Phủ - Điểm hẹn lịch sử" của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, ông viết rõ:
"Đêm đó, tôi không ngủ được... Tôi thấy không ổn, không ổn. Nếu cứ đánh theo kế hoạch cũ thì không thắng được... Tôi phải chịu trách nhiệm trước Bác, trước Đảng, trước xương máu của chiến sĩ."
Lời kể của nhân chứng lịch sử - Đại tá Nguyễn Huyên (nguyên Chánh văn phòng của Đại tướng):
"Khi Đại tướng ra lệnh kéo pháo ra, nhiều cán bộ phản ứng rất gay gắt. Có người nói là dao động, hữu khuynh. Nhưng Đại tướng rất bình tĩnh, kiên quyết. Anh nói: Bây giờ kéo pháo ra tuy vất vả nhưng sẽ tránh được tổn thất cho bộ đội. Cứu được một người cũng là quý."
Chiến thắng Điện Biên Phủ ngày 7/5/1954 đã buộc thực dân Pháp phải ngồi vào bàn đàm phán và ký Hiệp định Genève, chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Đông Dương.Quyết định kéo pháo ra của Đại tướng Võ Nguyên Giáp không chỉ là một quyết định về chiến thuật, mà là một bài học lớn về nghệ thuật quân sự Việt Nam. Đặt sự an toàn, tính mạng của người lính lên trên mọi thành tích, mọi áp lực về thời gian.
Dám phủ định chính quyết định của mình và của tập thể khi thấy không còn phù hợp với thực tiễn, dù phải chịu tai tiếng, hiểu lầm.



