Tương Lai Của Chúng Tôi , Thanh Xuân Người Gửi Lại Cho Non Sông
Một đời người đi qua chiến tranh, để lại phía sau không chỉ những trang sử, mà cả một ngày mai bình yên cho thế hệ sau.🔥

Có những buổi sáng, tôi đến trường mà không nghĩ gì về hai chữ hòa bình.
Tôi chỉ nghĩ hôm nay có tiết gì, bài tập đã làm chưa, chiều tan học có mưa không. Ngoài sân, tiếng nói cười của bạn bè vẫn vang lên. Những chiếc áo trắng đi qua nhau dưới hàng cây. Một ngày học bình thường bắt đầu như bao ngày khác.
Tôi từng nghĩ những điều bình thường ấy vốn dĩ phải như thế.
Cho đến khi tôi đọc về Đại tướng Võ Nguyên Giáp.Tôi bắt đầu tự hỏi: Để có một buổi sáng bình thường như hôm nay, dân tộc mình đã phải đi qua những gì?
Trong sách lịch sử, Võ Nguyên Giáp thường xuất hiện cùng những dấu mốc rất lớn.
Ông sinh năm 1911 tại Quảng Bình, tham gia hoạt động cách mạng từ khi còn trẻ. Từ một người thầy giáo dạy lịch sử, ông trở thành vị Đại tướng đầu tiên của Quân đội Nhân dân Việt Nam và giữ cương vị Tổng Tư lệnh trong những năm tháng chiến tranh. Tên tuổi ông gắn liền với nhiều dấu mốc quan trọng của lịch sử dân tộc, đặc biệt là Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954. Mọi người nhớ về ông chỉ bằng những chức vụ và những dòng niên biểu.
Bởi phía sau cái tên Võ Nguyên Giáp là một con người.
Một con người đã sống gần trọn một thế kỷ.
Một con người đã đi qua những năm tháng mà đất nước không có nhiều lựa chọn ngoài việc đứng lên tự quyết định số phận của mình.Và có lẽ điều khiến tôi nghĩ nhiều nhất là: trước khi trở thành vị Đại tướng mà chúng ta biết hôm nay, ông cũng từng là một người trẻ.
Ông cũng từng có những năm tháng phía trước.
Vì tuổi trẻ của ông đã gặp một thời đại quá dữ dội.
Năm 1954, tại Điện Biên Phủ, Đại tướng Võ Nguyên Giáp là Chỉ huy trưởng kiêm Bí thư Đảng ủy Chiến dịch. Chiến dịch kết thúc bằng thắng lợi ngày 7 tháng 5 năm 1954.
Tôi đã từng học những điều ấy như một phần kiến thức cần nhớ.
Nhưng có một ngày, tôi thử đọc lại nó bằng một cách khác.Tôi không nghĩ đến bản đồ.
Không nghĩ đến những mũi tên chỉ hướng tiến quân.
Tôi nghĩ đến những người lính.
Họ cũng từng là những người trẻ như chúng tôi.
Có thể trước khi lên đường, họ cũng từng ngồi bên một bữa cơm gia đình. Có thể họ cũng từng có một người mẹ chờ cửa, một người cha ít nói, một người em còn nhỏ, một lời hẹn chưa kịp thực hiện.
Rồi họ đi.
Có người trở về.
Có người ở lại mãi mãi với những năm tháng ấy. Bởi vậy, mỗi khi nhìn vào một chiến thắng lịch sử, tôi không còn chỉ nhìn thấy một ngày hay một tháng .
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Mà tôi nhìn thấy những con người.
Và tôi hiểu rằng lịch sử chưa bao giờ chỉ được viết bằng mực trên giấy.
Lịch sử từng được viết bằng những năm tháng đẹp nhất của đời người.Tôi đặc biệt nhớ đến quyết định thay đổi phương châm tác chiến tại Điện Biên Phủ từ (đánh nhanh, giải quyết nhanh) sang (đánh chắc, tiến chắc). Những tài liệu chính thống ghi nhận đây là một quyết định quan trọng thể hiện trách nhiệm của người chỉ huy và yêu cầu hạn chế sự hy sinh của bộ đội.
Tôi không phải người đứng ở đó.
Tôi không thể biết hết sức nặng của quyết định ấy.
Nhưng tôi có thể hình dung phần nào cảm giác khi trước mặt mình không chỉ là một trận đánh, mà là sinh mạng của rất nhiều con người.
Có lẽ người ta thường nhớ đến một vị tướng qua tài thao lược.
Còn tôi lại muốn nhớ đến Võ Nguyên Giáp qua một điều khác: Là đằng sau mỗi quyết định quân sự luôn có những con người.
Bởi vậy, chiến thắng không chỉ là việc đi đến đâu, giành được điều gì.
Nó còn là câu hỏi: phải trả giá như thế nào?
Và làm thế nào để những người đã trao tuổi trẻ cho đất nước không trở thành những cái tên vô danh phía sau một trang sử?
Có một khoảng cách rất xa giữa chúng tôi và thế hệ của Đại tướng.
Chúng tôi lớn lên trong thời bình.
Những khó khăn của chúng tôi đôi khi chỉ là một bài kiểm tra chưa tốt, một lần cãi nhau với bạn, một ngày mất điện hay một buổi sáng ngủ quên. Những điều ấy chẳng có gì đáng xấu hổ.
Đó chính là cuộc sống bình thường.
Nhưng càng bình thường, tôi càng thấy nó đáng quý.
Bởi đã từng có một thế hệ không được sống một tuổi trẻ bình thường như vậy.
Họ không biết ngày mai mình sẽ ở đâu.
Không biết lần chia tay nào sẽ là lần cuối.
Không biết những lá thư gửi về nhà có đến nơi hay không.
Họ chỉ biết đất nước đang cần mình.
Và họ bước đi. Tôi nghĩ về điều đó khi nhìn những hàng cây trong sân trường.
Một buổi sáng rất yên.
Không có tiếng còi báo động.
Không có tiếng bom.
Không có những người mẹ đứng trước cửa chờ tin con.
Chỉ có tiếng trống trường.
Có lẽ chúng ta đã quen với sự bình yên đến mức đôi khi quên mất rằng nó từng là một điều phải đánh đổi bằng rất nhiều mất mát. Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã đi qua những năm tháng ấy. Ông không chỉ chỉ huy những chiến dịch lớn. Ông còn dành sự quan tâm đến đời sống, tinh thần của cán bộ, chiến sĩ; nhiều tài liệu về ông nhấn mạnh sự gần gũi với bộ đội và nhân dân.
Và có lẽ chính từ đó, tôi hiểu thêm một điều về chữ (Tướng).
Một người chỉ huy không chỉ đứng ở nơi cao nhất để ra quyết định.
Đôi khi, điều làm nên sự lớn lao của họ lại nằm ở việc họ nhớ rằng phía sau mỗi mệnh lệnh là một con người.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã qua đời năm 2013.
Nhưng có những người mất đi rồi vẫn không thật sự rời khỏi đời sống của một dân tộc. Tên tuổi họ nằm trong sách.
Trong những địa danh.
Trong những câu chuyện được ông bà kể lại.
Và đôi khi, trong một khoảnh khắc rất bình thường, họ xuất hiện trong suy nghĩ của một người trẻ chưa từng gặp họ.
Như tôi hôm nay.
Tôi chưa từng gặp Đại tướng.
Tôi không biết giọng nói của ông ngoài những tư liệu mình từng nghe.
Tôi cũng không thể hiểu hết những điều ông đã trải qua.
Nhưng tôi biết mình đang sống trong một phần của tương lai mà thế hệ ông từng chiến đấu để bảo vệ. Ngày mai của chúng tôi đã từng là ước mơ của rất nhiều người.
Có người đã kịp nhìn thấy nó.
Có người thì không.
Tôi từng nghĩ để biết ơn những người đi trước, mình phải làm một điều gì thật lớn.
Sau này tôi nghĩ khác.
Có lẽ điều đầu tiên chúng tôi cần làm là đừng sống một cách hời hợt với những gì mình đang có.
Biết quý một ngày được đến trường.
Biết thương cha mẹ.
Biết giữ gìn những điều bình yên quanh mình ; Ngoài ra Biết học tập, trưởng thành và trở thành một người có ích.
Không phải để biến mình thành một người vĩ đại.
Mà để những người đã đi qua chiến tranh biết rằng những gì họ để lại vẫn đang được tiếp nối.
Tôi khép lại trang sách về Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Ngoài cửa sổ, trời vẫn sáng.
Ngày mai rồi sẽ đến.
Tôi vẫn sẽ đến trường, vẫn sẽ có những bài học, những niềm vui và cả những điều khiến mình buồn.
Một cuộc sống rất bình thường.
Nhưng từ hôm nay, có lẽ tôi sẽ nhìn sự bình thường ấy khác đi. Bởi tôi hiểu rằng:
Ngày mai của chúng tôi không bắt đầu từ hôm nay.
Nó đã được vun đắp từ những năm tháng rất xa.
Từ những người đã đi qua chiến tranh. Từ những người đã gửi lại một phần đời mình cho đất nước.
Và trong những người ấy, có một người mà lịch sử Việt Nam sẽ còn nhắc đến rất lâu:
Võ Nguyên Giáp.
Một người đã đi qua những năm tháng dữ dội của dân tộc. Để chúng tôi được lớn lên trong những ngày bình yên.
Và có lẽ, đó là điều đẹp nhất mà một thế hệ có thể trao lại cho thế hệ sau:
Không phải một lời hứa về ngày mai.
Mà là chính một ngày mai.



