TƯỞNG NHỚ VỀ NHỮNG NGÀY CUỐI CÙNG CỦA CHIẾN TRANH - Nguyễn Thành Thịnh
TƯỞNG NHỚ VỀ NHỮNG NGÀY CUỐI CÙNG CỦA CHIẾN TRANH - Nguyễn Thành Thịnh
TƯỞNG NHỚ VỀ NHỮNG NGÀY CUỐI CÙNG CỦA CHIẾN TRANH
Chiến sĩ: Nguyễn Thành Thịnh
Sinh năm: 1953
Tưởng nhớ về những ngày cuối cùng của chiến tranh Ngày 20/4/2026,
tôi viết lại những dòng này khi chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ.
Thời gian có thể làm phai mờ nhiều thứ, nhưng ký ức về những ngày cuối cùng của cuộc chiến thì vẫn còn vẹn nguyên trong tâm trí tôi — như mới chỉ hôm qua.
Khi ấy, tôi là tiểu đội trưởng của một đơn vị bộ binh, được giao nhiệm vụ phụ trách khẩu súng DKZ 82. Đơn vị chúng tôi đóng quân tại một căn cứ ở vùng Tam Rạch, thuộc Kiên Giang — một vùng đất sông nước nhưng cũng là nơi diễn ra nhiều trận đánh ác liệt trong những ngày cuối cùng của cuộc kháng chiến.
Sáng ngày 29 tháng 4, chúng tôi nhận được lệnh từ cấp trên: chuẩn bị tiến công thị xã Rạch Giá. Không khí trong đơn vị lúc đó vừa khẩn trương, vừa sục sôi. Ai cũng hiểu rằng giờ phút quyết định đã đến. Mỗi người lính kiểm tra lại vũ khí, siết chặt ba lô, ánh mắt kiên định nhưng cũng chất chứa nhiều suy nghĩ. Trong tim chúng tôi, niềm tin chiến thắng luôn cháy bỏng, nhưng cũng không ai dám chắc mình sẽ còn sống để nhìn thấy ngày hòa bình. Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt. Địch chống trả quyết liệt khi chúng tôi tiến vào căn cứ của chúng. Trong làn đạn dày đặc, từng người đồng đội ngã xuống. Tiểu đội của tôi đã có ba đồng chí anh dũng hi sinh. Đó là những người anh em đã cùng ăn, cùng ngủ, cùng chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô. Sự mất mát ấy khiến lòng tôi quặn thắt, nhưng không ai được phép dừng lại — chúng tôi buộc phải tiếp tục tiến lên.
Đến trưa ngày 30 tháng 4, giữa lúc khói lửa còn chưa kịp tan, chúng tôi nhận được tin Sài Gòn đã được giải phóng, Tổng thống Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng vô điều kiện. Tin vui ấy lan nhanh như một luồng điện. Trong giây phút ấy, tất cả chúng tôi như vỡ òa. Có người cười, có người khóc, có người lặng đi không nói nên lời. Chiến tranh sắp kết thúc thật rồi. Trong tâm trí mỗi người lính, hình ảnh gia đình, quê hương bỗng hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết. Ai cũng mong ngày được trở về, được gặp lại những người thân yêu sau bao năm xa cách.
Nhưng chiến tranh chưa thực sự dừng lại ngay lập tức. Chiều hôm đó, tại Rạch Giá, một số toán địch vẫn ngoan cố chống trả, không chịu hạ vũ khí. Chúng tôi lại bước vào một trận giao tranh khác. Và thêm một lần nữa, tiểu đội tôi phải chịu mất mát — một đồng chí nữa đã hi sinh. Niềm vui chưa kịp trọn vẹn đã xen lẫn nỗi đau. Đến chiều tối, quân địch bắt đầu tan rã. Chúng tháo chạy trong hỗn loạn, mang theo cả vợ con. Nhìn cảnh đó, chúng tôi không nỡ nổ súng. Dù là kẻ thù, nhưng phía sau họ là những người dân vô tội. Với tinh thần nhân đạo, chúng tôi để họ rút lui, không truy kích, không gây thêm tổn thất cho những con người không liên quan đến cuộc chiến.
Sáng ngày 1 tháng 5, thị xã Rạch Giá hoàn toàn được giải phóng. Lá cờ chiến thắng tung bay, đánh dấu một chặng đường đầy máu và nước mắt đã đi đến hồi kết. Những người lính từ các đơn vị hội tụ về, ai nấy đều rạng rỡ. Niềm vui ngày chiến thắng thật khó diễn tả bằng lời — như có Bác hiện diện trong ngày đại thắng, như cả đất nước cùng chung một nhịp đập hân hoan. Nhưng giữa niềm vui ấy, tôi không thể quên những người đã nằm lại. Họ đã không thể chứng kiến ngày hòa bình, không thể trở về với gia đình. Chính sự hi sinh của họ đã làm nên ngày chiến thắng hôm nay.
Giờ đây, khi đã bước qua hơn nửa thế kỷ, mỗi lần nhớ lại những ngày cuối cùng của chiến tranh, lòng tôi vẫn dâng lên nhiều cảm xúc. Đó là niềm tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé cho độc lập của đất nước, là nỗi tiếc thương dành cho đồng đội đã ngã xuống, và là sự trân trọng sâu sắc đối với hòa bình mà chúng ta đang có hôm nay. Những ký ức ấy sẽ theo tôi suốt cuộc đời — như một phần không thể nào quên của tuổi trẻ, của một thời.


