Tướng tình báo Trần Quốc Hương
Tướng tình báo Trần Quốc Hương (bí danh là Mười Hương) tên thật là Trần Ngọc Ban, sinh năm 1924 tại xã Vũ Bản, huyện Bình Lục, tỉnh Hà Nam.
Ông Trần Quốc Hương (bí danh Mười Hương) được xem như người thầy của những nhà tình báo lỗi lạc như: Vũ Ngọc Nhạ, Lê Hữu Thúy, Phạm Ngọc Thảo, Phạm Xuân Ẩn.Ông từng đảm nhận nhiều chức vụ quan trọng của Đảng, Nhà nước như: Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng ban Nội chính Trung ương, Phó Trưởng ban Tổ chức Trung ương, Phó Bí thư Thành ủy TP.HCM.Năm 1948, ông bắt đầu làm công tác tình báo quân sự. Công việc chính ông phụ trách là tổ chức các mạng lưới trinh sát trong các trung đoàn, tổ chức điệp báo vào các thị trấn để xây dựng cơ sở cách mạng.Để nắm rõ hơn địa bàn và tình hình chính trị, Mười Hương trực tiếp tham gia vào các chiến dịch Đường 10, Hà Nam Ninh, Ninh Bình, Điện Biên Phủ.Ông từng làm việc bên cạnh Chủ tịch Hồ Chí Minh, Tổng Bí thư Trường Chinh, ông Nguyễn Lương Bằng, Đại tướng Nguyễn Chí Thanh. Mười Hương từng bị tù đày trong nhà tù của thực dân Pháp và Việt Nam Cộng hòa.Ông là cấp trên trực tiếp của những nhà tình báo huyền thoại như: Vũ Ngọc Nhạ, Lê Hữu Thúy, Phạm Ngọc Thảo, Phạm Xuân Ẩn. Tên tuổi của ông gắn liền với nhiều chiến công lớn trên trận tuyến thầm lặng.Ông Mười Hương bị chính quyền Ngô Đình Diệm bắt tại Huế vào khoảng năm 1960 do bại lộ hoạt động tình báo, bị giam ở nhà tù Chín Hầm dưới sự quản lý của Ngô Đình Cẩn. Để tồn tại trong nhà tù, ông Mười Hương phải tìm “việc làm” cho cái óc của mình để không bị đến chỗ phản bội. Ông nghĩ đến cặp mắt trong veo của con trai nên nhất định không phản bội, để nếu có cơ hội được gặp con trai, ông có thể ngẩng cao đầu.“Nếu tôi phản bội, tôi làm gì sai, thì rồi sống cũng như chết thôi”Khi được hỏi về những trận đánh của địch, ông kể:Lần ấy nó đánh tôi ba ngày. Thường đánh đến chết ngất mới thôi. Tôi nghĩ: cố gắng không kêu, làm sao học được cách của ông Trần Xuân Độ nghĩ khi bị đánh trong tù: Chúng đánh như đánh vào đống đất thì chúng sẽ chán. Nếu mình la hét, nó sẽ thấy đánh có tác dụng, lại càng đánh cật lực. Ngày thứ hai nó đem lên đánh, tôi chủ động bảo: “Xin lỗi các ông, cho tôi bỏ quần áo ra, vì không có quần áo thay, lỡ ra máu”. Thế là chúng bắt đầu chán, đùn đẩy nhau vào.Sau đó, ông được giải cứu nhờ cuộc đảo chính lật đổ chế độ Ngô Đình Diệm và nỗ lực của tổ chức tình báo (có dùng 3kg vàng để chuộc). Ông là một tấm gương lớn của làng tình báo và của các chiến sĩ trong suốt quá trình tham gia đấu tranh giành lại độc lập cho dân tộc Việt Nam.


