Tuyến đường 1C - Những đóa hoa bất tử bên dòng kênh Vĩnh Tế
Câu chuyện kể về những năm tháng kiên cường của lực lượng Thanh niên xung phong trên tuyến đường 1C - "con đường máu và nước mắt". Giữa mưa bom bão đạn, những cô gái tuổi đôi mươi đã dùng đôi vai gầy để vận chuyển hàng nghìn tấn vũ khí, lương thực từ biên giới về miền Tây Nam Bộ, góp phần làm nên những chiến thắng lẫy lừng của quân và dân ta.
Tuyến đường 1C những năm 1967 - 1975 là cung đường vận chuyển chiến lược từ biên giới Campuchia về miền Tây Nam Bộ, đi qua các vùng địa hình cực kỳ hiểm trở như vùng Tứ giác Long Xuyên, kênh Vĩnh Tế. Đây được mệnh danh là "tọa độ chết" vì sự đánh phá ác liệt của máy bay B-52 và pháo bầy của địch.
Cô Võ Thị Anh Tuyết nhớ lại, ngày ấy lực lượng chủ yếu là các cô gái trẻ tuổi từ 16 đến 20. Với khẩu hiệu "Xe chưa qua, nhà không tiếc; đường chưa thông, không tiếc máu xương", các chị phải ngâm mình dưới dòng nước kinh rạch hàng giờ liền để đẩy xuồng vận chuyển vũ khí. Địch dùng chiến thuật "trực thăng vận" và "đổ quân chớp nhoáng", có những đêm các chị phải đối mặt trực diện với lính biệt kích ngay trên bờ kênh.
Một trong những kỷ niệm không thể quên là những lần vận chuyển thương binh qua vùng ven biển Kiên Giang. Có những lúc bị bao vây, để bảo vệ bí mật và an toàn cho thương binh, các nữ TNXP đã dũng cảm nghi binh, thu hút hỏa lực của địch về phía mình. Nhiều đồng đội đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, máu của các chị đã hòa vào dòng nước kênh Vĩnh Tế để giữ vững mạch máu giao thông cho chiến trường.
Sự kiên cường của cô Bảy Tuyết và những đồng đội trên tuyến đường 1C không chỉ là huyền thoại về sức chịu đựng của con người, mà còn là biểu tượng rực rỡ của "thời hoa lửa" - nơi vẻ đẹp của tâm hồn và lòng yêu nước rạng ngời giữa khói bom.



