Tuyến đường hiểm trở
Những năm tháng chiến tranh ác liệt, có một tuyến đường vận tải quan trọng băng qua rừng núi hiểm trở luôn cần được giữ thông suốt ngày đêm. Ở đó, một đội thanh niên xung phong trẻ tuổi đã âm thầm làm nhiệm vụ giữa bom đạn và hiểm nguy. Trong đội có anh Hòa, người luôn được đồng đội tin tưởng vì tinh thần trách nhiệm và sự gan dạ. Công việc của họ là san lấp hố bom, mở đường cho xe qua lại, đảm bảo hàng hóa và vũ khí được đưa ra tiền tuyến kịp thời. Một đêm mưa lớn, sau trận bom dữ dội, cả đoạn đường bị phá hủy nặng nề. Đất đá từ trên núi sạt xuống, cây rừng chắn kín lối đi. Nếu không khắc phục kịp, đoàn xe chở thuốc men và lương thực sẽ bị kẹt lại. Không chần chừ, cả đội lập tức lao vào công việc giữa mưa lạnh và bóng tối. Anh Hòa cầm bó đuốc đứng ở vị trí cao nhất của đoạn đường. Ánh lửa bập bùng giúp đồng đội nhìn rõ hơn trong khi làm việc và cũng là tín hiệu hướng dẫn cho những đoàn xe sắp tới. Trong màn đêm, ngọn đuốc ấy như một bông hoa lửa rực sáng giữa núi rừng. Sau nhiều giờ nỗ lực không nghỉ, con đường dần được thông trở lại. Khi đoàn xe đầu tiên xuất hiện, mọi người vẫn chưa kịp nghỉ tay. Anh Hòa tiếp tục đứng ở bên đường, giơ cao ngọn đuốc dẫn lối cho từng chiếc xe vượt qua an toàn. Trời gần sáng, công việc tạm hoàn thành. Ai cũng mệt lả nhưng ánh mắt đầy tự hào. Họ hiểu rằng chỉ cần chậm một chút thôi, hậu phương và tiền tuyến có thể bị gián đoạn. Ngày hòa bình lập lại, con đường năm xưa đã được mở rộng và đi lại dễ dàng. Nhưng những người từng sống và chiến đấu ở đó vẫn không quên những đêm dài giữa bom đạn, nơi những “bông hoa lửa” thắp sáng cả một thời tuổi trẻ. Câu chuyện hoa lửa thời xưa nhắc nhở thế hệ hôm nay về sự hy sinh thầm lặng, tinh thần kiên cường và lòng yêu nước của cha anh đi trước.



