Cựu chiến binh

Tuyến đường huyết mạch và những "Lá chắn thép" Ngàn Phố

Khi đế quốc Mỹ leo thang đánh phá miền Bắc, Hương Sơn trở thành một địa bàn chiến lược quan trọng trên tuyến đường vận chuyển lương thực, vũ khí từ hậu phương ra tiền tuyến. Đường 8A — con đường nối liền sang nước bạn Lào — đã trở thành túi bom, nơi kẻ thù trút xuống hàng vạn tấn thuốc nổ nhằm cắt đứt mạch máu giao thông của ta. Nhưng chúng đã lầm. Tại mảnh đất Hương Sơn nắng cháy và gió Lào này, một "trận đồ bát quái" của lòng dân đã được thiết lập.

31/03/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hãy tưởng tượng những đêm trăng mờ, hàng ngàn người dân từ già đến trẻ, từ phụ nữ đến các cụ già tóc bạc, cùng nhau ra đường san lấp hố bom. "Xe chưa qua, nhà không tiếc", khẩu hiệu ấy vang lên giữa tiếng máy gầm rú của máy bay địch. Có những gia đình đã dỡ cả cánh cửa, tháo cả mái nhà của mình để lát đường cho xe vận tải vượt qua sình lầy sau những trận mưa rừng xối xả. Những cô gái thanh niên xung phong tuổi đời mới mười tám, đôi mươi, đôi vai gầy gánh vác cả giang sơn, tay cầm đèn xi nhan đứng giữa làn bom đạn để chỉ đường cho những chuyến xe "không kính" hướng về miền Nam ruột thịt.

Người Hương Sơn thời ấy không chỉ chiến đấu trên mặt đất mà còn chiến đấu trong lòng đất với hệ thống địa đạo, kho tàng được ngụy trang khéo léo dưới những tán rừng già. Sự hy sinh của họ thầm lặng nhưng vĩ đại vô cùng. Có những người mẹ Hương Sơn, một đời tần tảo, vừa lo việc đồng áng nuôi quân, vừa nén đau thương khi nhận tin con hy sinh ngoài mặt trận để tiếp tục vững tay chèo trên dòng Ngàn Phố chở thương binh. Đó là một bản hùng ca được viết bằng máu, mồ hôi và nước mắt, khẳng định một chân lý thép: mảnh đất Hương Sơn có thể bị cày xới bởi bom đạn, nhưng ý chí của con người nơi đây thì không bao giờ bị khuất phục. Họ chính là những đóa hoa lửa rực rỡ nhất, góp phần làm nên ngày đại thắng mùa xuân 1975, nối liền hai miền Nam - Bắc trong niềm vui thống nhất nghẹn ngào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn