TUYẾN ĐƯỜNG KHÔNG BAO GIỜ ĐỨT
Đường 1C – con đường của những bước chân không mỏi
Trong chiến tranh, có những con đường không được trải nhựa, không có biển chỉ dẫn, thậm chí thường xuyên bị bom đạn xóa dấu.
Nhưng những con đường ấy vẫn tồn tại bởi có những con người không ngừng đi trên đó.
Đường 1C là một con đường như vậy.
Khi việc vận chuyển bằng đường biển gặp khó khăn, tuyến đường 1C được hình thành để đưa vũ khí, lương thực và cán bộ về Tây Nam Bộ.
Trên tuyến đường ấy có những thanh niên xung phong tuổi đời còn rất trẻ.
Một trong số đó là Lê Thị Hương.
16 tuổi, Hương bắt đầu những chuyến hành quân giữa rừng tràm Hà Tiên.
Có những chuyến đi bằng xuồng.
Có những lúc phải xuống nước lội qua kênh.
Có đoạn nước không đủ sâu để chèo, cả đội phải vác xuồng trên vai.
Mỗi người mang hàng chục kilôgam hành trang.
Bom đạn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
Máy bay B52 thường xuyên oanh tạc.
Dưới chân là mìn và bom bi.
Trên đầu là máy bay địch.
Phía trước là những đoạn đường chưa biết điều gì đang chờ đợi.
Nhưng tuyến vận tải vẫn phải hoạt động.
Nếu một lối đi bị phát hiện, họ tìm lối khác.
Nếu đường thủy nguy hiểm, họ chuyển sang đường bộ.
Đường 1C vì thế không phải một tuyến đường duy nhất mà trở thành một mạng lưới vận tải linh hoạt giữa sông nước, rừng tràm và đồng bằng.
Những người như Lê Thị Hương đã góp phần giữ cho tuyến đường ấy không bao giờ bị đứt.
Và chính những bước chân nhỏ bé ấy đã tạo nên một tuyến đường lớn lao trong lịch sử.



