Tuyến lửa ác liệt trong những năm kháng chiến chống Mỹ
Ông Nhẫn kể rằng, có những ngày pháo rơi dày đến mức không thể ngẩng đầu lên. Đất đá bị xới tung, không gian đặc quánh khói bụi. Nhiều đồng đội đã hy sinh ngay bên cạnh ông. “Có người vừa trò chuyện với mình buổi sáng, đến chiều đã không còn nữa,” ông nghẹn ngào nhớ lại.
Trong một trận chiến ác liệt, ông bị thương do mảnh pháo găm vào chân khi đang cùng tổ chiến đấu giữ chốt. Dù đau đớn, ông vẫn cố gắng bám trụ cho đến khi được đồng đội đưa ra tuyến sau. Sau thời gian điều trị, ông xin quay lại đơn vị và tiếp tục chiến đấu cho đến ngày chiến thắng.
Sau năm 1975, ông trở về quê hương với thương tật vĩnh viễn. Cuộc sống thời hậu chiến đầy khó khăn, nhưng ông không nản chí. Ông lao động sản xuất, gây dựng lại cuộc sống gia đình, đồng thời tích cực tham gia công tác Hội Cựu chiến binh tại địa phương.
Không chỉ vậy, ông còn thường xuyên tham gia các buổi nói chuyện truyền thống, kể lại những ký ức chiến tranh cho thế hệ trẻ. Những câu chuyện của ông không chỉ nói về mất mát, mà còn nhấn mạnh tinh thần đồng đội, ý chí vượt qua gian khổ và giá trị của hòa bình hôm nay.
Giờ đây, ở tuổi ngoài 70, ông Võ Văn Nhẫn vẫn sống giản dị trong ngôi nhà nhỏ tại quê hương. Những tấm huân chương được ông cất giữ cẩn thận như một phần ký ức thiêng liêng. Câu chuyện của ông là minh chứng rõ nét cho sự hy sinh thầm lặng của những người lính Quảng Trị – những con người đã góp phần làm nên lịch sử bằng lòng dũng cảm và niềm tin không lay chuyển vào ngày mai.



