Tuyên Ngôn Bất Hủ Trước Tòa Án Đại Hình
Lời dõng dạc trước tòa án thực dân: "Con đường của thanh niên chỉ là con đường cách mạng..."
Tháng 4 năm 1931, thực dân Pháp mở phiên tòa đại hình xét xử Lý Tự Trọng. Chúng bày ra một phiên tòa giả tạo với ý định kết án tử hình để đe dọa phong trào cách mạng. Trước tòa, các quan tòa Pháp giả vờ tỏ ra nhân đạo, cho rằng anh còn quá trẻ, bị xúi giục nên mới phạm tội.
Không chút sợ hãi, Lý Tự Trọng đứng thẳng trên bục án, dõng dạc ngắt lời tên thẩm phán bằng tiếng Pháp chuẩn xác. Anh đập tan luận điệu mị dân của kẻ thù và dõng dạc tuyên bố câu nói lịch sử vang vọng muôn đời:
"Tôi hành động không phải vì bồng bột, tôi hiểu việc tôi làm. Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác!"
Lời tuyên bố đanh thép ấy như một gáo nước lạnh dội vào mặt chính quyền đô hộ, đồng thời là lời kêu gọi thức tỉnh, định hướng cho toàn thể thanh niên Việt Nam đứng lên đấu tranh giành lại tự do cho Tổ quốc.



