Anh hùng Lực lượng vũ trang

Tuyến phòng thủ của bộ đội giải phóng

Bắc Ninh19/05/2026TRƯƠNG VĂN BẢN3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa mưa năm ấy, chiến trường miền Đông Nam Bộ chìm trong những cơn mưa rừng xối xả. Những con đường đất đỏ bị nghiền nát dưới bánh xe cơ giới, từng khoảng rừng già sặc mùi thuốc súng và khói bom. Trong một khu rừng nằm sát con sông nhỏ, Đại đội 7 của bộ đội giải phóng được giao nhiệm vụ lập tuyến phòng thủ giữ ngã ba đường chiến lược — nơi quân địch chuẩn bị mở cuộc càn quét lớn nhằm cắt đường tiếp tế của ta. Đại đội trưởng Lê Văn Bình đứng bên tấm bản đồ trải trên hòm đạn. Ánh đèn pin đỏ hắt lên gương mặt rám nắng đầy cương nghị của anh. Chung quanh là các tiểu đội trưởng đang chăm chú lắng nghe. “Địch sẽ tiến theo ba hướng,” Bình nói nhỏ nhưng dứt khoát. “Chúng có xe bọc thép, pháo yểm trợ và trực thăng đổ quân. Nhưng địa hình rừng này là lợi thế của ta. Tuyến phòng thủ phải giữ được ít nhất ba ngày để bộ đội chủ lực rút an toàn.” Tiểu đội trưởng Hải gật đầu: “Anh em đã đào công sự xong phía bờ suối. Hầm chống pháo cũng hoàn thành gần hết.” Bình nhìn mọi người rồi nói: “Có thể nhiều người sẽ không trở về. Nhưng nếu tuyến này vỡ, đồng bào và đơn vị phía sau sẽ gặp nguy hiểm.” Không ai nói gì thêm. Trong màn đêm chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp trên tán lá. Suốt hai ngày tiếp theo, cả đại đội căng mình xây dựng tuyến phòng thủ. Những giao thông hào ngoằn ngoèo được đào sâu dưới lớp đất mềm. Hầm chữ A lợp gỗ, phủ đất dày chống bom pháo. Dọc lối mòn vào rừng, bộ đội bố trí chông tre, mìn tự tạo và nhiều hố bẫy kín đáo. Chiến sĩ trẻ nhất đơn vị là Tân, mới mười chín tuổi, quê ở Thái Bình. Cậu vừa chuyển vào chiến trường chưa đầy ba tháng. Đôi tay Tân phồng rộp vì cuốc đất nhưng vẫn không than vãn nửa lời. Đêm ấy, khi cả tiểu đội đang nghỉ dưới hầm, Tân khẽ hỏi anh Hải: “Liệu mai địch có đánh lớn không anh?” Hải cười nhẹ: “Sợ à?” Tân im lặng vài giây rồi đáp thật thà: “Em cũng có sợ… nhưng em không muốn bỏ vị trí.” Hải vỗ vai cậu: “Ai ra trận mà chẳng sợ. Quan trọng là đứng vững được lúc hiểm nguy.” Sáng hôm sau, tiếng động cơ trực thăng vọng từ xa. Từng tốp máy bay quần thảo trên bầu trời rồi pháo địch bắt đầu nã xuống khu rừng. Mặt đất rung chuyển dữ dội. Đất đá bắn tung lên khắp nơi. Những thân cây lớn gãy răng rắc. Trong hầm chỉ huy, Bình áp chặt tai nghe điện thoại dã chiến. “Các mũi giữ vững vị trí! Chỉ nổ súng khi địch vào gần!” Bom pháo kéo dài gần một giờ đồng hồ. Sau đó là tiếng xe bọc thép nghiến trên mặt đất lầy lội. Từng toán lính địch bắt đầu tiến vào tuyến rừng. Tiểu đội của Hải ém quân bên bờ suối cạn. Mọi người nằm im giữa lớp lá mục. Tân siết chặt khẩu súng AK, tim đập dữ dội. Khi tốp lính đi đầu vừa bước tới bãi mìn, một tiếng nổ dữ dội vang lên. Đất đá tung mù mịt. Ngay lập tức, toàn tuyến phòng thủ của bộ đội đồng loạt khai hỏa. Tiếng súng AK, B40, trung liên hòa thành cơn bão lửa giữa rừng. Địch bất ngờ, đội hình rối loạn. Một xe bọc thép trúng đạn chống tăng bốc cháy dữ dội. Khói đen cuồn cuộn bốc lên giữa tiếng la hét hỗn loạn. “Bắn thấp thôi!” Hải hét lớn. Tân bóp cò liên tiếp. Những tháng huấn luyện gian khổ giờ hiện rõ trong từng động tác của cậu. Nhưng địch quá đông. Chúng gọi pháo yểm trợ rồi từng tốp khác tiếp tục tràn lên. Đến trưa, tuyến phòng thủ phía đông bắt đầu bị uy hiếp. Một hầm súng máy của ta bị pháo đánh sập. Chiến sĩ liên lạc chạy về báo: “Anh Bình! Địch sắp xuyên qua cửa mở!” Không chần chừ, Bình lập tức dẫn tổ dự bị lao tới. Khói súng dày đặc khiến cả cánh rừng như chìm trong sương đen. Những người lính giải phóng bám chặt từng giao thông hào, từng ụ đất để chiến đấu. Bình phát hiện một tốp địch đang định vòng phía sau trận địa. Anh lập tức giật chốt lựu đạn ném mạnh. Tiếng nổ vang lên chặn đứng mũi tiến công. Nhưng ngay lúc ấy, một loạt đạn từ phía trước quét tới. Bình ngã xuống bên mép hào. Hải cùng vài chiến sĩ lao tới kéo anh vào hầm. Máu thấm đỏ vai áo. Bình nghiến răng: “Đừng lo cho tôi… giữ tuyến phòng thủ…” Anh vẫn cố cầm ống nhòm quan sát trận địa dù khuôn mặt tái nhợt vì mất máu. Chiều xuống, mưa rừng lại đổ ào ào. Địch tạm lùi để củng cố lực lượng. Cả đại đội tranh thủ kiểm tra thương binh và tiếp đạn. Trong hầm tối, Tân ngồi lặng nhìn những đồng đội bị thương đang được băng bó. Một chiến sĩ trẻ hy sinh được phủ tấm tăng bên góc hầm. Chỉ vài giờ trước anh còn cười nói với mọi người. Hải ngồi xuống cạnh Tân: “Chiến tranh là vậy…” Tân cúi đầu: “Em chưa từng nghĩ nó khốc liệt đến thế.” Hải nhìn ra màn mưa trắng xóa: “Nhưng nếu mình lùi, quê hương sẽ còn đau thương hơn.” Đêm đó, bộ đội tranh thủ gia cố lại tuyến phòng thủ. Những đôi tay lấm bùn vẫn đào đất không ngừng dù ai cũng kiệt sức. Không ai biết sáng mai còn sống hay không. Rạng sáng ngày thứ hai, địch mở cuộc tấn công lớn nhất. Pháo sáng rực cả khu rừng. Trực thăng quần đảo trên đầu, đại liên từ trên cao bắn xuống như mưa. Một mũi địch bất ngờ đánh thọc sâu vào trung tâm trận địa. Giao tranh diễn ra giáp lá cà trong các giao thông hào. Tân lần đầu tiên đối mặt kẻ địch ở khoảng cách chỉ vài mét. Cậu run lên nhưng vẫn lao tới cùng đồng đội giữ chốt. Một quả thủ pháo nổ gần miệng hào khiến đất đá phủ kín người cậu. Tai ù đặc, mắt hoa lên. Khi tỉnh lại, Tân thấy Hải đang chắn phía trước, khẩu súng vẫn nhả đạn liên tục. “Lùi xuống hầm đi!” Hải hét. Nhưng Tân lắc đầu rồi tiếp tục chiến đấu. Đến gần trưa, địch bắt đầu suy yếu. Tuyến phòng thủ của bộ đội tuy tổn thất nặng nhưng vẫn đứng vững. Những bãi mìn, hố chông và hỏa lực bố trí hợp lý đã khiến đối phương thiệt hại lớn. Từ sở chỉ huy phía sau, điện báo gửi tới: “Đơn vị chủ lực đã rút an toàn. Đại đội 7 hoàn thành nhiệm vụ. Chuẩn bị rút khỏi trận địa khi có lệnh.” Nghe tin ấy, nhiều chiến sĩ lặng người. Suốt hai ngày đêm chiến đấu giữa bom đạn, cuối cùng họ đã giữ được tuyến phòng thủ. Chiều muộn, mưa ngớt dần. Khói súng vẫn còn bay là là trên những thân cây cháy sém. Đại đội âm thầm rút khỏi khu rừng. Tân đi cuối hàng quân, ngoái nhìn lại chiến hào ngập nước phía sau. Nơi ấy có những đồng đội đã nằm lại mãi mãi. Anh Bình được cáng đi giữa đội hình. Dù bị thương nặng, anh vẫn cố quay đầu nhìn trận địa lần cuối. Giọng anh khàn đặc nhưng đầy tự hào: “Tuyến phòng thủ ấy… đã giữ được rồi…” Trong màn sương chiều của núi rừng chiến khu, những người lính giải phóng lặng lẽ bước tiếp. Sau lưng họ là một trận địa tan hoang bởi bom đạn, nhưng cũng là minh chứng cho ý chí kiên cường của những con người đã dùng máu và lòng quả cảm để bảo vệ từng tấc đất quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tuyến phòng thủ của bộ đội giải phóng | Câu chuyện thời hoa lửa