Bài viết

ụ cười bất chấp tử thần giữa Thành cổ Quảng Trị

Đắk Lắk18/07/2026Đoàn xã Cư Yang (Đoàn xã Cư Yang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
  • Nhân chứng: Nghệ sĩ nhiếp ảnh Đoàn Công Tính – Nguyên Phóng viên chiến trường báo Quân đội Nhân dân.

  • Bối cảnh: Bên trong Thành cổ Quảng Trị, mùa hè 81 ngày đêm đỏ lửa năm 1972.

  • "Mỹ dội xuống đây hàng vạn tấn bom, sắt thép cũng phải tan chảy, nhưng những người lính tuổi mười chín, đôi mươi của chúng ta vẫn cười. Nụ cười của họ là câu trả lời đanh thép nhất cho kẻ thù." — Nghệ sĩ Đoàn Công Tính.

    Mùa hè năm 1972, Thành cổ Quảng Trị là "túi bom" của thế giới. Trung bình mỗi ngày, mỗi chiến sĩ phải hứng chịu hàng chục quả bom và hàng trăm quả đạn pháo. Giữa bạt ngàn gạch vụn và khói khét lẹt, phóng viên Đoàn Công Tính đã liều mình vượt sông Thạch Hãn, mang theo chiếc máy ảnh cơ vào thẳng rốn bom để ghi lại cuộc chiến.

    Tại một đoạn hầm sạt lở sát chân thành, ông gặp một nhóm chiến sĩ trẻ măng, áo quần rách rưới, gương mặt sạm đen vì khói súng nhưng ánh mắt lại sáng rực. Khi ông giơ máy ảnh lên, họ không hề né tránh mà lập tức quây quần lại, nở những nụ cười tươi rói, hồn nhiên bất chấp tiếng pháo đang gầm rú bên ngoài. Bức ảnh "Nụ cười chiến thắng bên thành cổ Quảng Trị" ra đời trong khoảnh khắc ấy. Nó trở thành một minh chứng kinh điển cho thấy sức mạnh tinh thần vĩ đại của người lính giải phóng – những người xem cái chết nhẹ tựa lông hồng vì lý tưởng độc lập dân tộc.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn