.Ừ LỜI THỀ ĐƯỢC TRAO, ÔNG NỮA VÀ BÀ HOA ĐÃ VIẾT LÊN MỘT CHUYỆN TÌNH ĐẸP GẦN NỬA THẾ KỈ.
Đó là câu chuyện của người lính đặc công quả cảm mất hai chân Huỳnh Đức Nữa ( 75 tuổi) và nữ ý tá tận tụy Cao Thị Hoa ( 78 tuổi, ở khối phố Ngân Châu, P. Điện Ngọc, TX. Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam cũ – nay là P. Điện Bàn Đông, TP. Đà Nẵng)
Đó là câu chuyện của người lính đặc công quả cảm mất hai chân Huỳnh Đức Nữa ( 75 tuổi) và nữ ý tá tận tụy Cao Thị Hoa ( 78 tuổi, ở khối phố Ngân Châu, P. Điện Ngọc, TX. Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam cũ – nay là P. Điện Bàn Đông, TP. Đà Nẵng).
Câu chuyện kể về tình yêu bền bỉ suốt gần nửa thế kỷ của ông Huỳnh Đức Nữa, người lính đặc công quả cảm, và bà Cao Thị Hoa, nữ y tá tận tụy quê Quảng Nam.
Ông Nữa tham gia cách mạng từ năm 14 tuổi, lớn lên giữa bom đạn và nhiều năm chiến đấu ở chiến trường Đà Nẵng. Ông từng thuộc Đại đội Đặc công biệt động quận 3 và ba lần được tặng danh hiệu “Dũng sĩ diệt Mỹ”. Dù còn rất trẻ, ông luôn có mặt ở những trận đánh khó khăn nhất, mang trong mình tinh thần chiến đấu kiên cường của thế hệ thời chiến.
Năm 1972, khi được đưa ra miền Bắc chữa sốt rét, ông gặp cô y tá Cao Thị Hoa – người con gái cùng quê nhưng chưa từng quen biết. Giữa hoàn cảnh gian khổ của bệnh viện thời chiến, sự quan tâm chân thành và giản dị khiến họ nhanh chóng trở nên gần gũi. Cả hai trao cho nhau một lời hẹn: nếu còn sống sau chiến tranh, dù mỗi người ở một nơi, nhất định sẽ tìm lại nhau. Lời hứa ấy tuy nhẹ nhàng nhưng lại trở thành sợi dây gắn kết họ trong suốt những tháng năm xa cách.
Năm 1975, trong một trận chiến ở Phước Lâm, ông Nữa bị thương nặng và mất đi đôi chân. Khi được cứu về tuyến sau, ông hiểu rằng cuộc đời mình đã bước sang một ngã rẽ đầy khó khăn. Vì tự ti và không muốn trở thành gánh nặng, ông đã gửi thư khuyên bà Hoa quên mình đi và tìm hạnh phúc mới. Tuy nhiên, trái tim thủy chung của bà không hề lay chuyển. Bà tin vào lời hứa trong những ngày chiến tranh gian khổ và chưa bao giờ nghĩ đến việc rời bỏ người mình yêu.
Sau ngày đất nước thống nhất, bà Hoa xin nghỉ phép rồi đạp xe khắp các bệnh viện từ Quảng Nam ra đến Huế để tìm ông. Dù gặp nhiều câu trả lời vô vọng, bà vẫn không bỏ cuộc. Khi quay về Điện Ngọc gặp gia đình ông, bà mới biết ông đã được chuyển ra Bắc điều trị, không rõ tung tích. Nhưng điều đó không làm bà chùn bước. Bà viết thư gửi cho ông, khẳng định: “Dù anh có bước đi được hay không, em vẫn giữ trọn lời hứa. Quãng đời còn lại hãy để em làm đôi chân của anh”.
Cuối năm 1976, sau khi tìm được nhau, họ kết hôn trong một đám cưới đơn sơ nhưng chan chứa tình yêu. Từ ngày ấy, bà Hoa trở thành chỗ dựa tinh thần và thể chất cho chồng. Dù cuộc sống sau chiến tranh rất vất vả, đặc biệt khi con trai họ chịu di chứng chất độc da cam, bà vẫn kiên trì lo lắng, chăm sóc cho gia đình. Ông Nữa cũng không đầu hàng số phận: dù phải di chuyển bằng xe lăn, ông vẫn cố gắng tự làm việc trong khả năng của mình để đỡ đần vợ.
Ngày hôm nay, trong căn nhà cấp bốn cũ kỹ, tình yêu của họ vẫn nguyên vẹn như thuở ban đầu. Trên tường là những tấm huân chương đã phai màu, minh chứng cho không chỉ chiến công thời trẻ của ông Nữa, mà còn là biểu tượng cho sự thủy chung son sắt mà hai con người đã gìn giữ suốt gần 50 năm.
Câu chuyện của họ là lời nhắc nhở đẹp đẽ về tình yêu, sự hy sinh và lòng trung thành – những giá trị đã vượt qua chiến tranh, thời gian và cả những mất mát đời người.



