ƯỚC MƠ CỦA MẸ ẤM ÁP NGHĨA TÌNH
Trong tiết cuối xuân, đầu hạ, trời lất phất mưa, chúng tôi về thăm mẹ
Nguyễn Thị Nên - người mẹ Việt Nam anh hùng. Nhà mẹ Nên ở xóm 14 xã Nam
Hưng, huyện Tiên Lãng. Hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, mẹ Nên
đã hiến dâng 3 con yêu quý của mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc giành lại
non sông gấm vóc.
Mẹ Nên năm nay đã xấp xỉ tuổi 90. Cuộc đời mẹ gắn liền với ruộng đồng,
mảnh đất cuối chua đầu mặn. Mỗi con đường dọc ngang, mỗi bờ vùng, bờ thửa của
ruộng đồng trên mảnh đất Nam Hưng còn in dấu chân mẹ. Những con mương, con
rạch xanh bóng dừa, thuở nào là chiếc gương soi của mẹ sau mỗi bận làm về. Trên
đồng cạn, dưới đồng sâu còn khắc in hình dáng một người phụ nữ lam làm, chung
lưng đấu cật xây dựng quê hương giàu đẹp. Những năm tháng chống Pháp và
chống Mỹ, mẹ tiễn các con lên đường ra trận mà lòng đầy ắp nỗi nhớ, tình thương
và niềm tin về ngày mai toàn thắng. Nhớ thương con da diết, mẹ lại tần tảo sớm
hôm với cây lúa, luống khoai ngoài đồng, với luống rau, con lợn ở nhà. Mẹ thay
con nuôi dạy các cháu lớn khôn, đưa cháu đến trường học hành chăm ngoan. Mẹ
dạy cháu từ nết ăn, nết ở đến cư xử với người trên, bạn bè cùng trang lứa. Một
nắng hai sương, nhất mực thương cháu con, tần tảo là vậy mà mẹ không nửa lời
phàn nàn về sự vất vả. Những năm mất mùa, những tháng giáp hạt, bữa cháo, bữa
khoai, mẹ vẫn nhẹ nhàng khuyên bảo các cháu: Bà cháu mình có làm lụng vất vả,
thiếu áo mặc cũng chỉ bằng phần nào nỗi gian khổ của cha chú các cháu ngoài trận
mạc. Bà cháu mình tiết kiệm, ăn uống kham khổ một chút là góp phần nhỏ bé của
mình để bộ đội có thêm bát cơm đánh giặc cho khỏe, đuổi hết giặc ra khỏi nước,
mình tha hồ được ăn no, ăn ngon, mặc ấm, mặc đẹp…
Thế rồi mẹ kể cho chúng tôi nghe về thời đánh Pháp gian khổ. Đôi mắt mẹ
chớp chớp. Đội môi mẹ mấp máy. Thong thả, từng tiếng, từng câu rành rọt, mẹ lần
lượt kể về các con của mình. Năm 1949, (mẹ dừng lại để nhớ cho chính xác) thằng
cả Hoàng Văn Công vào du kích xã để đánh Pháp, trừ gian. Nó đi biệt cả ngày. Thi
thoảng tối mới về thăm mẹ, ăn đơn vị chiến đấu nhiều trận bảo vệ vùng trời phía
Bắc thành phố Hải Phòng, rồi về bảo vệ cầu Đá Bạc trên quê hương Thủy Nguyên.
Mẹ đã đến tận đơn vị thăm và động viên con trai cùng anh em trong đơn vị chiến
đấu. Thế rồi, đơn vị anh được điều vào chiến đấu trên tuyến lửa Quảng Bình.
Trong một trận đánh trả máy bay địch, bảo vệ đoàn xe vận tải, anh cùng khẩu đội
chiến đấu kiên cường và đã hy sinh oanh liệt.
Anh Ruẩn vào miền Nam chiến đấu. Thiếu thốn, đói khát, gian khổ và ác liệt
đã không làm anh nản lòng, chùn bước. Anh đã chiến đấu kiên cường và lập công
xuất sắc. Ngày 18-2-1973, trong trận chiến đấu giữ đất, chống địch lấn chiếm vùng
giải phóng, anh đã anh dũng hy sinh…
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, ba năm liền mẹ Vuông động
viên 3 người con trai yêu quý tình nguyện lên đường đánh giặc. Ba người con của
mẹ hiến dâng tuổi thanh xuân cho Tổ quốc là một tổn thất to lớn của mẹ. Đau
thương là vậy, nhưng mẹ cũng rất đỗi tự hào về các con của mẹ đã sống hiếu trung
với Tổ quốc, với nhân dân. Nén đau thương, mẹ động viên và cùng con dâu nuôi
dạy các cháu trưởng thành. Nối tiếp truyền thống quê hương, gia đình, 4 cháu của
mẹ lại lần lượt lên đường bảo vệ Tổ quốc. Với những cống hiến to lớn đó, mẹ đã
được Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”.
Đã tám năm vĩnh biệt con cháu, bà con xóm làng, mẹ về cõi vĩnh hằng với tổ
tiên. Song lý lẽ giản dị và cao đẹp của mẹ ngày nào “Nước mất thì nhà tan, tuổi
thanh niên các con hãy lên đường làm tròn bổn phận với đất nước”, vẫn còn sống
mãi, đáng để cho chúng ta hôm nay ghi nhớ, học tập và noi theo.


