ƯỚC MƠ DANG DỞ THỜI CHIẾN
Câu chuyện kể về những ước mơ tuổi trẻ phải gác lại khi chiến tranh nổ ra – những dự định rất đời thường nhưng không bao giờ có cơ hội thành hình trọn vẹn.
Trước khi ra trận, tôi cũng có những ước mơ như bao người trẻ khác. Không lớn lao, không cao xa. Tôi mơ học xong, có một nghề ổn định, dựng vợ, làm một ngôi nhà nhỏ bên bờ ruộng, sáng đi làm, tối về ăn cơm cùng gia đình.
Nhưng chiến tranh đến, mọi ước mơ đều phải xếp lại.
Ngày nhập ngũ, tôi gấp sách vở cẩn thận, buộc dây rồi đặt lên gác xép. Tôi nghĩ chiến tranh chắc không kéo dài lâu. Tôi sẽ đi, rồi sớm trở về, tiếp tục con đường mình đang đi dở. Khi ấy, tôi chưa hiểu rằng có những cuộc chia tay không bao giờ có ngày hẹn lại.
Ở đơn vị, tôi quen nhiều người bạn cùng trang lứa. Mỗi người mang theo một ước mơ riêng. Có người muốn trở thành thầy giáo, có người mong làm thợ cơ khí, có người chỉ mong cưới được cô gái ở làng bên. Những lúc rảnh hiếm hoi, chúng tôi ngồi kể cho nhau nghe về tương lai, nói bằng giọng nhẹ tênh như thể chiến tranh chỉ là một đoạn đường ngắn phải đi qua.
Nhưng chiến tranh không cho phép mơ mộng lâu.
Sau những trận đánh, số người ngồi quanh bếp lửa ngày càng ít. Có những ước mơ dừng lại mãi mãi giữa rừng sâu, dưới những nấm mộ vội vàng không tên. Mỗi lần tiễn một đồng đội, tôi lại nghĩ đến những điều họ chưa kịp làm.
Có một người bạn thân của tôi, trước khi hy sinh, từng nói: “Nếu còn sống, tao chỉ muốn về quê làm ruộng.” Câu nói giản dị ấy theo tôi suốt nhiều năm. Nó nhắc tôi rằng, chiến tranh đã cướp đi không chỉ mạng sống, mà cả những ước mơ rất đỗi bình thường.
Sau này, khi chiến tranh kết thúc, tôi trở về, cố gắng sống tiếp phần đời còn lại. Nhưng có những ước mơ đã dang dở mãi mãi, không phải vì tôi không muốn, mà vì chiến tranh đã lấy đi thời gian đẹp nhất để thực hiện chúng.



