ƯỚC MƠ DANG DỞ THỜI THANH XUÂN
Giữa hàng vạn ngôi mộ trắng trải dài trên mảnh đất Quảng Trị, có những cái tên đã trở thành bất tử cùng non sông. Nhưng cũng có những người lính trẻ ra đi khi tuổi đời còn chưa kịp nở hết, mang theo những ước mơ còn dang dở của tuổi thanh xuân. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, bom đạn chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ, nhưng câu chuyện về người chiến sĩ trẻ Nguyễn Đức Hoàng vẫn khiến lòng người xúc động mỗi khi nhắc đến.
Ông sinh năm 1953, tại vùng quê Hòa Sơn, Đô Lương, Nghệ An. Đó là những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của ông cũng như bao người con xứ Nghệ khác, lớn lên cùng những câu chuyện về lòng yêu nước, về những đoàn quân ra trận và về khát vọng hòa bình cho quê hương.
Khi tuổi đời còn chưa tròn mười tám, cái tuổi mà nhiều người còn được cha mẹ chở che, ông đã viết đơn tình nguyện nhập ngũ,mang trong mình ước nguyện được cống hiến cho Tổ quốc. Nhập ngũ vào năm 1971, đó là quyết định của một chàng trai trẻ tuổi nhưng mang trái tim lớn lao. Ông rời quê hương, rời vòng tay yêu thương của cha mẹ là ông Nguyễn Đình Dũng và bà Nguyễn Thị Tùng, mang theo lời hứa sẽ hoàn thành nhiệm vụ của người lính.
Ngày lên đường, có lẽ trong hành trang của người thanh niên ấy không có nhiều vật dụng quý giá. Chỉ có tình yêu quê hương, niềm tin vào ngày đất nước thống nhất và những ước mơ còn dang dở của tuổi trẻ. Mái nhà tranh, con đường làng quen thuộc, những cánh đồng quê hương Nghệ An dần khuất lại phía sau, nhường chỗ cho những chặng đường hành quân gian khổ.

Đầu năm 1972, chiến trường Quảng Trị bước vào giai đoạn ác liệt nhất. Trung đoàn 27 được giao nhiệm vụ tham gia những trận đánh mở màn cho chiến dịch giải phóng Quảng Trị. Đó là những ngày mà đất rung chuyển bởi pháo binh, bầu trời đỏ rực bởi khói lửa và từng tấc đất đều phải đổi bằng máu của những người chiến sĩ.
Nguyễn Đức Hoàng khi ấy mới chỉ là một người lính trẻ vừa bước vào cuộc đời quân ngũ chưa đầy một năm. Ngày 02 tháng 4 năm 1972, giữa chiến trường khốc liệt ấy, ông đã anh dũng hy sinh.
Ông ra đi khi tuổi đời chỉ vừa chạm ngưỡng mười chín.
Không có lễ trưởng thành.
Không có ngày trở về.
Không có cơ hội thực hiện những dự định còn dang dở của tuổi trẻ.
Tuổi xuân của ông mãi mãi dừng lại nơi chiến trường Quảng Trị.
Nhưng cũng từ khoảnh khắc ấy, ông trở thành một phần của Tổ quốc.

Hơn nửa thế kỷ sau ngày hy sinh, danh tính của ông được xác nhận đầy đủ tại Nghĩa trang Liệt sĩ Hải Thượng, Quảng Trị. Tên tuổi của người chiến sĩ năm xưa đã được trả lại trọn vẹn.
Hôm nay, khi đứng trước phần mộ mang tên Liệt sĩ Nguyễn Đức Hoàng, người ta không chỉ nhìn thấy một cái tên được khắc trên bia đá. Người ta thấy hình ảnh một chàng trai tuổi mười chín với ánh mắt đầy nhiệt huyết, sẵn sàng gác lại tuổi xuân để lên đường bảo vệ đất nước. Tuổi trẻ của ông đã dừng lại mãi mãi nơi chiến trường, nhưng lý tưởng sống, lòng yêu nước và sự hy sinh cao đẹp ấy vẫn còn mãi với non sông.
Ông không kịp sống hết tuổi thanh xuân của mình, nhưng đã dành trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc. Đó là ký ức đẹp nhất, thiêng liêng nhất về người lính trẻ Nguyễn Đức Hoàng – người con ưu tú của quê hương Nghệ An, người anh hùng đã hóa thành bất tử trong lòng dân tộc Việt Nam.



