Ước mơ được cầm súng
Mỗi buổi chiều, sau khi chăn trâu trở về, Cu Nâu thường đứng bên sân đình nhìn các anh dân quân luyện tập. Những người thanh niên trong làng khoác áo nâu, đứng thành hàng ngay ngắn. Trên vai họ là những khẩu súng được giữ gìn cẩn thận. Tiếng bước chân đều đặn vang lên trên sân đất.

Mỗi buổi chiều, sau khi chăn trâu trở về, Cu Nâu thường đứng bên sân đình nhìn các anh dân quân luyện tập.
Những người thanh niên trong làng khoác áo nâu, đứng thành hàng ngay ngắn. Trên vai họ là những khẩu súng được giữ gìn cẩn thận. Tiếng bước chân đều đặn vang lên trên sân đất.
Cu Nâu nhìn mãi không chán.
Trong lòng cậu bé dần hình thành một ước mơ rất giản dị:
Một ngày nào đó, khi mình đủ lớn, mình cũng sẽ được cầm súng bảo vệ quê hương.
Có lần, cậu mạnh dạn hỏi một anh dân quân:
— Bao giờ em mới được cầm súng?
Anh nhìn cậu rồi cười:
— Khi em lớn và đủ sức. Bây giờ việc của em là học tập, giúp gia đình và làm tốt những việc được giao.
Cu Nâu hơi buồn.
Cậu cứ tưởng muốn góp sức cho quê hương thì nhất định phải có một khẩu súng trên tay.
Tối hôm ấy, cậu kể chuyện với cha.
Cha đang vá lại chiếc áo cũ, nghe con hỏi thì đặt kim xuống.
— Con muốn cầm súng để làm gì?
Cu Nâu đáp ngay:
— Để bảo vệ làng mình.
Cha nhìn con, ánh mắt vừa thương vừa nghiêm:
— Ý nghĩ ấy tốt. Nhưng bảo vệ quê hương không phải chỉ có cầm súng. Người lớn có nhiệm vụ của người lớn. Trẻ con có nhiệm vụ của trẻ con.
Cu Nâu im lặng.
Cha nói tiếp:
— Con học cho giỏi, sống cho tốt, biết giúp đỡ mọi người. Đến khi đủ tuổi, nếu đất nước cần và con được giao nhiệm vụ, lúc ấy con hãy làm tròn trách nhiệm của mình.
Những lời ấy khiến Cu Nâu hiểu ra một điều.
Lòng yêu nước không được đo bằng việc mình cầm thứ gì trên tay, mà bằng cách mình sống và làm tròn trách nhiệm của mình.
Từ hôm đó, cậu không còn buồn vì chưa được cầm súng.
Cậu chăm học hơn, giúp cha nhiều hơn và vẫn đều đặn tham gia những công việc phù hợp với lứa tuổi.
Mỗi khi nhìn các anh dân quân đi qua, Cu Nâu vẫn nuôi ước mơ ngày mai mình sẽ trưởng thành, sẽ có đủ sức khỏe và bản lĩnh để góp phần bảo vệ quê hương.
Nhưng giờ đây, ước mơ ấy đã có thêm một ý nghĩa khác.
Không phải là mong muốn được cầm súng thật sớm.
Mà là mong muốn được lớn lên để trở thành người có ích cho đất nước.
Và trên con đường trưởng thành của một cậu bé nghèo ở Quỳnh Đôi, đó chính là một trong những ước mơ đầu tiên mang theo dấu ấn của thời đại.



