Ước mơ ngày hòa bình
Đêm ấy, rừng rất yên. Sau nhiều ngày hành quân, đơn vị được nghỉ sớm hơn thường lệ. Không có tiếng gọi tập hợp gấp. Không có tiếng động bất thường. Chỉ có ánh lửa nhỏ và những người lính ngồi quanh nhau.

Đêm ấy, rừng rất yên.
Sau nhiều ngày hành quân, đơn vị được nghỉ sớm hơn thường lệ.
Không có tiếng gọi tập hợp gấp.
Không có tiếng động bất thường.
Chỉ có ánh lửa nhỏ và những người lính ngồi quanh nhau.
Nguyễn Văn Được nhìn ngọn lửa rồi bỗng hỏi:
— Nếu mai hòa bình, các cậu sẽ làm gì đầu tiên?
Câu hỏi khiến mọi người im lặng vài giây.
Rồi Lâm lên tiếng trước:
— Tôi sẽ về ôm mẹ một cái thật chặt.
Hòa cười:
— Tôi sẽ ngủ một giấc không phải nghe tiếng báo động.
Páo nói khẽ:
— Tôi muốn về bản, lên nương cùng cha.
Mọi người quay sang nhìn Được.
Anh suy nghĩ một lúc rồi đáp:
— Tôi muốn đi bộ từ đầu làng về đến nhà. Chậm thôi. Để nhìn lại từng bụi tre, từng thửa ruộng.
Lâm bật cười:
— Chỉ thế thôi à?
Được gật đầu:
— Chỉ thế thôi.
Rồi anh nói thêm:
— Có những thứ lúc ở nhà mình không để ý. Đi xa mới thấy quý.
Ngọn lửa crack lên một tiếng nhỏ.
Mỗi người lại chìm vào suy nghĩ riêng.
Ước mơ của họ không lớn lao.
Không ai nói đến danh vọng hay tiền bạc.
Người muốn sửa lại mái nhà.
Người muốn cưới vợ.
Người muốn tiếp tục học.
Người muốn cày lại mảnh ruộng bỏ dở.
Người chỉ muốn được ăn một bữa cơm có đủ cả gia đình.
Được nhớ đến mẹ.
Nhớ em gái đứng ở đầu ngõ ngày anh đi.
Nhớ chiếc áo vá gửi từ quê.
Nhớ lá thư viết về mùa lúa.
Anh chợt hiểu rằng suốt những năm tháng gian khổ, điều giữ người lính bước tiếp không chỉ là nhiệm vụ.
Mà còn là một ngày hòa bình trong tưởng tượng.
Một ngày không còn chia nhau từng ngụm nước.
Không còn ngủ dưới tấm tăng giữa mưa rừng.
Không còn phải gọi tên nhau trong làn khói.
Chỉ còn tiếng gà sáng, tiếng trẻ con và tiếng lúa ngoài đồng.
Lâm khều anh:
— Này, nếu hòa bình thật, cậu còn nhớ anh em không?
Được cười:
— Quên sao được.
Hòa nói:
— Lúc ấy phải gặp lại nhau.
Páo gật đầu:
— Mỗi người mang một món quê đến.
Cả nhóm cười vang.
Tiếng cười ấy trong trẻo đến lạ giữa rừng đêm.
Được nhìn từng khuôn mặt quanh ánh lửa.
Họ còn rất trẻ.
Tuổi trẻ của họ đang đi qua trong chiến tranh.
Nhưng trong mắt mỗi người vẫn còn một điều chưa mất:
niềm tin vào ngày hòa bình.
Gần khuya, mọi người lần lượt đi nghỉ.
Được vẫn ngồi lại một lúc.
Anh nhìn lên bầu trời đầy sao và nghĩ:
Rồi sẽ có ngày mình không còn phải nhìn bầu trời này từ giữa rừng sâu nữa.
Rồi sẽ có ngày mình được nhìn nó từ sân nhà.
Nhiều năm sau, bác Được kể:
“Điều kỳ lạ là giữa chiến tranh, chúng tôi vẫn nói rất nhiều về hòa bình. Có lẽ vì càng trải qua gian khổ, người ta càng hiểu giá trị của cuộc sống bình thường.”
Bác nói rằng ước mơ lớn nhất của người lính đôi khi không phải trở thành anh hùng.
Mà là:
được trở về nhà,
thấy mẹ còn khỏe,
thấy lúa ngoài đồng chín vàng,
và gặp lại những người đã cùng mình đi qua những năm tháng khó khăn.
Rồi bác mỉm cười:
“Hòa bình không phải điều gì xa vời. Với chúng tôi ngày ấy, hòa bình là được sống, được trở về và được nghe tiếng người thân gọi tên mình.”
Ngọn lửa đêm ấy đã tắt từ rất lâu.
Những người lính năm xưa giờ tóc đã bạc.
Nhưng ước mơ ngày hòa bình mà họ từng ngồi kể cho nhau giữa rừng sâu vẫn còn nguyên giá trị.
Bởi sau tất cả, điều con người mong mỏi nhất không phải là chiến tranh kết thúc trên bản đồ, mà là sự bình yên trở lại trong từng mái nhà, từng con đường và từng trái tim đã đi qua mất mát.



