Ước nguyện cuối cùng của Bác.
Những ngày cuối tháng Tám năm 1969, Hà Nội chìm trong không khí trầm lắng. Trong căn phòng nhỏ giản dị, Bác Hồ – vị Cha già của dân tộc – đang đi những bước cuối cùng của hành trình một đời vì nước, vì dân. Thân thể Người đã mỏi mòn sau bao năm gánh vác non sông, nhưng trái tim thì vẫn đập theo nhịp thở của đất nước chưa trọn niềm vui thống nhất.
Người hỏi thăm từng tin tức từ chiến trường miền Nam, giọng chậm rãi mà tha thiết. Rồi có lúc, trong khoảnh khắc rất đời, rất người, Bác khẽ nói rằng Bác muốn được uống một ngụm nước dừa miền Nam, thứ nước ngọt lành của vùng đất đang ngày đêm chịu bom đạn. Và Bác muốn được nghe một câu dân ca xứ Huế, điệu hò mênh mang như dòng sông Hương, nơi đã để lại dấu ấn trong Bác từ những ngày đầu hình thành tư tưởng.
Ước nguyện ấy giản dị đến nao lòng. Không phải cao lương mỹ vị, không phải vinh hoa phú quý, mà là hương vị quê hương, là âm thanh của một miền đất yêu thương. Nhưng đất nước khi ấy vẫn còn chia cắt, chiến tranh còn khốc liệt. Miền Nam chưa giải phóng, Bắc – Nam chưa liền một dải. Và vì thế, Bác đã không kịp.
Bác ra đi khi mùa thu vừa chín, để lại phía sau nỗi tiếc thương vô hạn của triệu con tim Việt Nam. Dáng hình Người khuất dần, nhưng những ước mong còn ở lại, hóa thành lời nhắc nhở lặng thầm mà sâu sắc: độc lập chưa trọn vẹn thì lòng Người chưa yên.
Năm năm sau, đất nước hoàn toàn giải phóng. Miền Nam rợp bóng cờ hoa. Những trái dừa ngọt lành, những câu hò xứ Huế ngân vang giữa trời hòa bình. Nhân dân ta hiểu rằng: đó là lúc Bác đã được toại nguyện, dù Người không còn nữa.
Câu chuyện ấy không làm ta bi lụy, mà khiến lòng ta hào hùng và biết ơn. Bởi có một con người đã sống trọn vẹn cho dân tộc, đến phút cuối cùng vẫn đau đáu vì non sông. Và từ những ước nguyện dang dở của Bác, cả một dân tộc đã đứng lên, đi tiếp con đường Người để lại — con đường của độc lập, thống nhất và nhân ái.



