Ước nguyện dưới lá cờ trên nóc Dinh Độc Lập câu chuyện của Cựu chiến binh Mông Quốc Thắng, Yên Bái
Ước nguyện dưới lá cờ trên nóc Dinh Độc Lập câu chuyện của Cựu chiến binh Mông Quốc Thắng, Yên Bái
Ước nguyện dưới lá cờ trên nóc Dinh Độc Lập
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, tiếng súng vừa dứt, Sài Gòn hoàn toàn giải phóng. Ông Mông Quốc Thắng người lính đã trải qua bao gian khổ, hy sinh, dù mỗi người một nơi nhưng đều mang cảm xúc vỡ òa trong niềm vui chiến thắng "Anh em chúng tôi reo hò, ôm chầm lấy nhau, ai cũng khóc như trẻ con, quần áo, mũ nón có gì là tung lên hết, có cây cầm cây, có cờ cầm cờ,...”. Niềm vui ấy không chỉ là chiến thắng của riêng họ, mà là chiến thắng của cả dân tộc Việt Nam. Đặc biệt, khoảnh khắc lá cờ cách mạng tung bay trên nóc Dinh Độc Lập, báo hiệu chính quyền Sài Gòn sụp đổ, đã khắc sâu vào tâm trí họ.
Ngay sau giây phút thiêng liêng ấy, trong lòng mỗi người lính lại trào dâng một niềm mong mỏi khôn nguôi là được trở về đoàn tụ với gia đình. Bao năm chinh chiến, họ đã phải gác lại tình riêng, nỗi nhớ nhà da diết. "Tôi chỉ mong được trở về với cha mẹ sau bao ngày xa cách", "Được nhìn thấy những người thân yêu bình an, đó là niềm hạnh phúc lớn lao nhất", các ông tâm sự.
Tuy nhiên, niềm vui ấy vẫn chưa trọn vẹn, bởi các ông đều có chung một ước nguyện cháy bỏng là thống nhất đất nước: "Lúc đó chỉ muốn thấy bản đồ đất nước liền một dải, không còn chia cắt". Ước nguyện đó, đã trở thành hiện thực khi Quốc hội khóa VI quyết định thống nhất đất nước vào ngày 2 tháng 7 năm 1976. Đây là một sự kiện lịch sử trọng đại của dân tộc Việt Nam.
Vết thương chiến tranh âm ỉ
Những năm 1971-1972, bom đạn Mỹ biến nơi ông chiến đấu thành một "chảo lửa", chất độc hóa học rải trắng trời "Dù biết là nước độc, nhưng chúng tôi ở dưới hào vẫn uống và hít thở cái không khí ấy để tồn tại, với một tâm niệm là lấy lại tự do dân tộc", ông Thắng kể lại.

CCB Mông Quốc Thắng (bên trái) chụp ảnh lưu niệm cùng chiến hữu xưa tại Làng Hữu nghị.
Sau những năm tháng "ăn nằm vỏ đạn", ông Mông Quốc Thắng trở về quê hương, mang theo di chứng của chiến tranh hóa học, không chỉ ảnh hưởng đến sức khỏe bản thân, mà còn di truyền sang thế hệ sau. Cháu ngoại của ông cũng bị nhiễm chất độc da cam/dioxin. Nhưng ông vẫn bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc tới Đảng và Nhà nước quan tâm, cho các cháu về Làng Hữu nghị để phục hồi sức khỏe, được chăm sóc cháu như con cái trong nhà, ông Thắng chia sẻ trong niềm cảm xúc.
Không may mắn như ông Thắng khi rời quân ngũ năm 1976, người lính năm xưa trở về với cuộc sống đời thường, mang theo những vết thương chiến tranh và nỗi đau mất mát hai người con vì chất độc da cam/dioxin khi hai đứa con đầu mới sinh ra đã không còn, ông nói trong nghẹn ngào.



