ƯỚC NGUYỆN NẾU THỜI GIAN QUAY TRỞ LẠI
Nhiều năm sau chiến tranh, khi nhìn lại tuổi trẻ của mình, Trần Đình Thủy được hỏi một câu tưởng như rất đơn giản: nếu được trở lại tuổi 17, ông có lựa chọn khác không?
Câu trả lời của ông rất rõ ràng.
Nếu đất nước khi ấy vẫn còn chiến tranh, ông vẫn sẽ chọn con đường cầm súng, vẫn sẽ lên đường thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc như mình đã từng làm.
Đó là một câu trả lời chứa đựng cả một quan niệm sống của thế hệ ông. Tuổi trẻ có thể phải hy sinh những dự định riêng, nhưng khi đất nước cần, trách nhiệm với Tổ quốc được đặt lên trước.
Còn chuyện học hành, ông xem đó là “ước nguyện thứ hai”. Không phải ông từ bỏ việc học, mà ông lựa chọn để việc học lại phía sau, chờ đến khi đất nước thanh bình.
Bởi vậy, nhìn lại cuộc đời mình, Trần Đình Thủy không xem quyết định nhập ngũ năm 17 tuổi là điều đáng tiếc. Đó là con đường ông đã lựa chọn trong hoàn cảnh của đất nước và ông đã đi đến cùng với lựa chọn ấy.
Từ một cậu học sinh tuổi 17 đến người cựu chiến binh hôm nay, cuộc đời ông là một hành trình đi qua chiến tranh, mất mát và những năm tháng gian lao. Nhưng điều còn lại sâu sắc nhất chính là lý tưởng của một thế hệ: khi Tổ quốc cần, tuổi trẻ sẵn sàng lên đường.



