Ước vọng tháng 7 của người vợ liệt sĩ hơn nửa thế kỷ khắc khoải chờ chồng
Đến nghĩa trang, thắp hương trên từng phần mộ liệt sĩ, nhìn cảnh đoàn tụ âm dương, bà Phạm Thị Bảo ngậm ngùi. Chồng bà - liệt sĩ Nguyễn Đình Phúc, đang nằm đâu đó trên dải đất hình chữ S, chưa về...
Bóng bà Phạm Thị Bảo (78 tuổi, trú thị trấn Anh Sơn, huyện Anh Sơn, Nghệ An) liêu xiêu đổ xuống trong ánh nắng chiều tháng 7. Hòa giữa dòng người về viếng mộ, thắp hương tri ân các liệt sĩ, dáng bà trở nên lẻ loi hơn. Nhiều năm qua, cứ dịp 27/7, bà lại đến nghĩa trang, viếng hương hồn các liệt sĩ và cầu mong chồng mình - liệt sĩ Nguyễn Đình Phúc (SN 1943) sớm trở về...
Nghĩa trang liệt sĩ quốc tế Việt - Lào, nơi an nghỉ của gần 11.000 liệt sĩ.17 tuổi, bà làm vợ người đàn ông hơn mình một tuổi. Hai năm mặn nồng, chưa kịp có được mụn con thì ông lên đường "đi B dài"."Năm 1961 ông ấy đi, năm 1962 ông ấy về phép 15 ngày, tôi có đứa thứ nhất. Năm 1964, mẹ chồng tôi mất, ông về được một tháng, tôi có thai đứa thứ 2. Năm 1967, tôi nhận được giấy báo tử của ông ấy, chỉ ghi "hi sinh ở mặt trận phía Nam", bà Bảo kể. Cả cuộc đời gần 80 năm của bà chỉ gói gọn trong từng đó mốc thời gian, còn lại là những năm tháng khắc khoải nhớ mong.
Bà Phạm Thị Bảo tới viếng nghĩa trang liệt sĩ, dù người chồng của bà vẫn chưa được tìm thấy và quy tập về đây.Tính ra, bà chỉ được gần chồng 2 năm, một tháng, 15 ngày. Chiến tranh đã cướp đi của bà người chồng thân yêu, cướp đi của bà niềm hạnh phúc được làm vợ và để lại nỗi buồn thương đằng đẵng...Bà thủy chung thờ chồng, nuôi hai con khôn lớn. Khi cuộc sống ổn định, con cái yên bề gia thất thì bà đã già, muốn đi tìm chồng cũng không thể đi được nữa."Có anh em trong miền Nam, đi mấy nghĩa trang liệt sĩ lớn để tìm mà chưa thấy ông ấy. Giờ cũng không biết ông ấy được đưa vào nghĩa trang liệt sĩ nào, hay đang nằm trong rừng...", bà hướng đôi mắt mờ đục ra khoảng trống trước mặt, nơi những ngôi mộ chí có tên và chưa có tên im lìm trong nắng chiều.
Bà Bảo ước rằng người chồng liệt sĩ của bà đã được đưa về nghĩa trang nào đó, yên nghỉ bên đồng đội...Bà Bảo cho biết nhiều năm nay, vào dịp lễ, Tết, hay 27/7, bà đều lên đây thắp hương cho các liệt sĩ. Nhìn những ngôi mộ có người thân quây quần bên, bà mừng cho từng gia đình nhưng lại tủi phận mình và thương chồng. Bà ước, ông đã được đưa về nghĩa trang nào đó, yên nghỉ bên đồng đội. Ít nhất, như thế bà cũng an lòng hơn...Ông Nguyễn Văn Thắng (tổ dân số 3, thị trấn Anh Sơn, huyện Anh Sơn, Nghệ An) lang thang trong nghĩa trang, gặp thân nhân liệt sĩ đến viếng mộ, ông ghé vào trò chuyện. Khấn vái xong trước phần mộ của người anh trai - liệt sĩ Nguyễn Văn Chử (quê Hội Sơn, Anh Sơn), bà Nguyễn Thị Châu mới có dịp tiếp chuyện ông Thắng.



