ƯỚI BÓNG RỪNG NƠI ĐƠN VỊ D6E52F357
Tìm về ngôi nhà bình dị của bác Lê Sỹ Phòng ở thôn Nhân Đạo, không khí ấm áp của những câu chuyện lính chiến như làm xua tan đi nét trầm mặc của chiều quê. Bác Phòng xúc động nhớ lại những ngày tháng chiến đấu tại đơn vị D6E52F357, nơi những cánh rừng đại ngàn đã trở thành mái nhà chung của hàng trăm chiến sĩ từ khắp mọi miền quê hội tụ. Bác kể rằng cuộc sống nơi chiến trường khốc liệt không chỉ có tiếng pháo nổ gầm vang hay những trận đánh mưu trí, mà còn là những đêm dài tuần tra dưới mưa rừng tầm tã, cái lạnh thấu xương của sương muối núi cao vây kín đôi vai áo lính. Đơn vị D6E52F357 ngày ấy phải di chuyển qua nhiều địa hình phức tạp, những cơn sốt rét rừng quái ác hành hạ cơ thể gầy guộc của các anh, nhưng chưa một ai có ý định lùi bước hay kêu than. Bác nhớ nhất những bữa cơm độn sắn khoai ăn cùng muối hạt giữa rừng sâu, mọi người nhường nhau từng hớp nước, chia nhau từng củ sắn lùi ấm nóng, tình đồng chí đồng đội keo sơn ấy chính là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn giúp bác vượt qua mọi gian lao. Ngồi nghe bác Phòng tâm sự với đôi mắt lấp lánh niềm tự hào, thế hệ trẻ chúng tôi cảm nhận sâu sắc rằng sức mạnh của quân đội ta không chỉ đến từ vũ khí mà chính từ tình đoàn kết và chí khí thép của những người lính Cụ Hồ, tiếp thêm động lực cho Đoàn Thanh niên vững bước trên con đường cống hiến.



