UỔI HAI MƯƠI TRONG TIẾNG SÚNG BIÊN CƯƠNG
Câu chuyện kể về những ngày đầu nhập ngũ của Lê Văn Khoái năm 1978, khi tuổi hai mươi của bác gắn liền với thao trường, rừng núi và những ngày đầu bảo vệ biên giới phía Bắc Tổ quốc.
Năm 1978, khi vừa tròn hai mươi tuổi, Lê Văn Khoái rời quê nhà nhập ngũ trong bối cảnh tình hình biên giới phía Bắc diễn biến ngày càng phức tạp. Bác được biên chế vào Trung đoàn bộ binh 10, hành quân lên các tỉnh Cao Bằng – Lạng Sơn, nơi rừng núi trùng điệp và khí hậu khắc nghiệt. Ngày đầu đặt chân lên đơn vị, cái lạnh vùng cao và địa hình hiểm trở khiến nhiều chiến sĩ trẻ chưa kịp thích nghi.
Bác Khoái từng kể: “Mới hôm trước còn ở nhà, hôm sau đã ngủ võng giữa rừng, nghe gió rít suốt đêm.” Những buổi huấn luyện dã ngoại kéo dài, những đêm gác lạnh buốt đã nhanh chóng rèn cho bác sự dẻo dai và tinh thần chịu đựng. Tuổi trẻ của bác bắt đầu gắn với màu áo lính và trách nhiệm giữ gìn từng tấc đất biên cương.



