uốn nhật ký bìa nilon xanh
Tú có thói quen viết nhật ký trên những trang giấy hoàng liên thô ráp, bọc cẩn thận bằng một mảnh nilon xanh nhặt được từ vỏ pháo của địch. Trong cuốn nhật ký ấy, 90% các trang viết đều bắt đầu bằng ba chữ: "Gửi Mai khát vọng...". Mai là cô bạn học cùng lớp chuyên văn, người đã tiễn anh ra ga Hàng Cỏ năm nào. Tú viết về những cơn mưa rừng xối xả, về cái đói quay quắt, và về giấc mơ ngày hòa bình được cùng Mai đi dạo dưới hàng sấu rụng lá ở Phan Đình Phùng.
Năm 1974, Tú hy sinh trong một chuyến tiêm kích của địch tại ngã ba biên giới. Cuốn nhật ký được một người bạn chiến đấu cất giữ và trao lại cho Mai sau ngày đại thắng. Lật mở từng trang giấy đã ố vàng vì thời gian và nước mưa rừng, Mai như thấy lại từng hơi thở, từng nụ cười và cả những lo âu của Tú. Trang cuối cùng viết dở ngày 12/3/1974: "Hôm nay rừng hoa ban nở trắng trời Mai ạ, anh nhớ em...". Mai ôm cuốn nhật ký vào lòng, đứng dưới hàng sấu Hà Nội, khóc cho một chuyện tình đẹp như một khúc tráng ca.



