“ÚT SÓC” GIỮ MẠCH LIÊN LẠC GIỮA MƯA BOM
Trần Thị Lý sinh năm 1946 tại làng Phú Thượng Trong, xã Phú Hải, Đồng Hới, trong một gia đình nghèo có truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của cô gái nhỏ gắn với sông nước, những ngày lặn sông bắt cá và theo cha chở cát. Chính cuộc sống ấy giúp chị có sức khỏe và sự dẻo dai.
Khi máy bay Mỹ mở rộng đánh phá miền Bắc, Đồng Hới trở thành một trong những địa bàn trọng điểm. Trước cảnh quê hương bị bom đạn tàn phá, Trần Thị Lý tình nguyện tham gia dân quân.
Chị được giao làm liên lạc cho Đảng ủy và Xã đội Phú Hải, đồng thời là chiến sĩ của Cụm phòng không nam cầu Dài. Vì nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn, chị được đồng đội gọi bằng cái tên thân mật “Út Sóc”.
Ngày 7/2/1965, máy bay Mỹ đánh phá Đồng Hới dữ dội. Trong lúc các trận địa chiến đấu, Trần Thị Lý liên tục chạy qua những khu vực nguy hiểm để truyền mệnh lệnh.
Khi một đơn vị bên kia sông chưa nhận được lệnh, chị không chần chừ mà lao xuống thuyền, chèo sang bên kia. Biết đồng đội đã cạn đạn, chị tiếp tục trở về kho lấy đạn, mang hòm đạn nặng hơn cả trọng lượng cơ thể rồi chèo thuyền trở lại giữa lúc máy bay địch đang đánh phá.
Ngày 4/4/1965, Đồng Hới tiếp tục hứng chịu một trận oanh kích dữ dội. Cầu Dài bị bom đánh gãy, nhiều người dân thiệt mạng. Trong hoàn cảnh đó, Trần Thị Lý vẫn bình tĩnh thực hiện nhiệm vụ.
Những thành tích trong chiến đấu và phục vụ chiến đấu đã được Nhà nước ghi nhận. Ngày 1/1/1967, khi mới 20 tuổi, chị được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Câu chuyện “Út Sóc” cho thấy một chiến sĩ có thể không trực tiếp cầm súng nhưng vẫn góp phần quyết định vào sức mạnh chiến đấu của cả trận địa.
Bài học dành cho thanh niên hôm nay là: ở bất kỳ vị trí nào, nếu làm việc bằng trách nhiệm và lòng tận tụy, chúng ta đều có thể đóng góp cho cộng đồng và đất nước.



