Út Tịch - Biểu Tượng Bất Khuất Của Người Phụ Nữ Nam Bộ Và Triết Lý "Còn Cái Lai Quần Cũng Đánh"
Trong bản hùng ca giữ nước vĩ đại của dân tộc Việt Nam thế kỷ XX, hình bóng những người phụ nữ miền Nam "chân bùn tay lấm" nhưng mang trong mình trái tim rực lửa luôn để lại niềm xúc động và kính phục sâu sắc. Giữa muôn vàn những đóa hoa tràm, hoa đước kiên cường ấy, nữ Anh hùng Nguyễn Thị Út (thường được nhân dân gọi bằng cái tên thân thương: Út Tịch) hiện lên như một tượng đài bất tử. Chị không chỉ là một chiến sĩ du kích tài ba, một người mẹ vĩ đại của những đứa con thơ, mà còn là chủ nhân của câu nói đã hóa thành chân lý chống ngoại xâm:
"Còn cái lai quần cũng đánh!".
Nguyễn Thị Út sinh năm 1931 tại xã Tam Ngãi, huyện Cầu Kè, tỉnh Trà Vinh. Tuổi thơ của chị là một chuỗi ngày đen tối, cơ cực tột cùng khi sinh ra trong một gia đình bần nông, ba đời phải đi làm mướn, ở đợ cho địa chủ tàn ác. Quãng đời lam lũ, thường xuyên chịu cảnh roi vọt thấu xương của giai cấp cường hào ác bá đã sớm hun đúc trong lòng cô bé Út lòng căm thù giặc sâu sắc và tinh thần phản kháng mãnh liệt. Khi cách mạng nổ ra, ánh sáng của Đảng như ngọn hải đăng soi rọi vào cuộc đời tối tăm, chị Út đã không ngần ngại đi theo con đường đánh Tây, đuổi Mỹ để tự giải phóng cho mình và cho đồng bào.
Chị kết hôn với anh Lâm Văn Tịch, một người chiến sĩ cách mạng cùng chí hướng, và từ đó cái tên Út Tịch ra đời, trở thành nỗi khiếp đảm của quân thù. Suốt cuộc đời hoạt động của mình, chị đã tham gia hàng chục trận đánh lớn nhỏ, từ làm giao liên, trinh sát đến trực tiếp cầm súng chiến đấu trên chiến trường. Với tài trí thông minh, sự gan dạ xuất chúng, chị đã vạch ra những lối đánh du kích xuất quỷ nhập thần, lúc thì bí mật luồn sâu diệt ác ôn, lúc lại cùng đồng đội bẻ gãy những trận càn quét quy mô lớn của địch.
Năm 1965, tại Đại hội Anh hùng Chiến sĩ thi đua toàn miền Nam, Nguyễn Thị Út được xướng tên phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Cũng chính tại đây, báo cáo thành tích của chị đã gây chấn động với một lời thề mộc mạc mà đanh thép: "Còn cái lai quần cũng đánh!" (lai quần: gấu quần). Câu nói mang đậm ngôn ngữ bình dị, rặt chất nông dân Nam Bộ ấy lại chứa đựng một sức nặng ngàn cân. Nó là bản tuyên ngôn về ý chí kiên quyết, sức chịu đựng phi thường và tinh thần chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, đến giọt máu cuối cùng của dân tộc Việt Nam trước bất kỳ kẻ thù tàn bạo nào.
Điều làm nên sự vĩ đại phi thường của Út Tịch không chỉ ở những chiến công nơi mũi tên hòn đạn, mà còn ở hình ảnh của một "Người mẹ cầm súng". Trong suốt những năm tháng xông pha trận mạc, chị đã lần lượt sinh hạ và nuôi nấng những đứa con thơ (gia đình chị có cả thảy 6 người con trong thời gian kháng chiến). Hình ảnh một tay bế con cho bú, một tay lau súng, nghe tiếng súng giặc nổ là lập tức gửi con cho bà con xóm giềng để lao ra chiến hào đã trở thành biểu tượng tột đỉnh của người phụ nữ Việt Nam: "Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang".
Ngày 27 tháng 11 năm 1968, trong một trận oanh tạc tàn khốc bằng máy bay B-52 của đế quốc Mỹ tại vùng biên giới Tân Châu (An Giang), nữ anh hùng Út Tịch đã anh dũng hy sinh, mang theo tinh thần chiến đấu bất diệt vào cõi vĩnh hằng.



