Khác

ÚT TỊCH - "CÒN CÁI LAI QUẦN CŨNG ĐÁNH"

ÚT TỊCH - "CÒN CÁI LAI QUẦN CŨNG ĐÁNH"

Cần Thơ04/01/2026ĐOÀN TRƯỜNG THPT CHUYÊN NGUYỄN THỊ MINH KHAI (ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH PHƯỜNG SÓC TRĂNG)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
ÚT TỊCH - "CÒN CÁI LAI QUẦN CŨNG ĐÁNH"

Nếu ai đã từng đọc tác phẩm "Người mẹ cầm súng" của nhà văn Nguyễn Thi, chắc hẳn không thể quên hình ảnh chị Út Tịch - người mẹ của 6 đứa con thơ, tay bồng con tay cầm súng, đánh giặc đến cùng với một tinh thần lạc quan hiếm thấy. Bà tên thật là Nguyễn Thị Út (1931 – 1968), người con ưu tú của vùng đất Tam Ngãi, Cầu Kè, Trà Vinh.

Tuổi thơ cay đắng và ý chí phản kháng

Sinh ra trong một gia đình tá điền nghèo khổ, cha mất sớm, Nguyễn Thị Út phải đi ở đợ cho địa chủ từ năm 10 tuổi. Những năm tháng chịu đòn roi, bóc lột tàn tệ của cường hào ác bá đã hun đúc trong cô bé Út Tịch một tính cách mạnh mẽ, không chịu khuất phục. Bà từng đánh trả lại vợ địa chủ khi bị ức hiếp, dám đốt nhà địa chủ để bỏ trốn.

Đến với cách mạng, bà tìm thấy con đường giải phóng cho mình và cho quê hương. Bà tham gia du kích từ thời kháng chiến chống Pháp, nổi tiếng là người trinh sát gan lì, chuyên đi trinh sát các bốt địch.

"Người mẹ cầm súng" và huyền thoại đánh giặc

Điều khiến thế giới khâm phục ở Út Tịch chính là việc bà vừa làm mẹ, vừa làm chiến sĩ một cách phi thường. Bà sinh 9 lần, nhưng vẫn tham gia chiến đấu không ngơi nghỉ. Có những lúc bụng mang dạ chửa sắp sinh, bà vẫn đi công đồn. Có những lúc vừa sinh con được vài ngày, bà đã gài lựu đạn đánh địch.

Hình ảnh bà địu con nhỏ trên lưng, tay cầm súng xông pha trận mạc đã trở thành biểu tượng. Khi được hỏi sao con nhỏ mà đi đánh giặc cực khổ vậy, bà cười hào sảng trả lời bằng câu nói đã đi vào lịch sử: "Nó đánh mình, mình đánh nó! Còn cái lai quần cũng đánh!".

Câu nói mộc mạc rặt chất Nam Bộ ấy chứa đựng một quyết tâm sắt đá: Đánh đến cùng, đánh cho đến khi không còn gì cũng vẫn đánh, quyết không để mất nước.

Những chiến công lẫy lừng

Bà cùng đồng đội đã tham gia hàng chục trận đánh lớn nhỏ, tiêu diệt nhiều tên ác ôn, phá hủy nhiều đồn bốt địch tại Trà Vinh. Bà và chồng (ông Lâm Văn Tịch) là cặp đôi "song kiếm hợp bích", cùng nhau chiến đấu, cùng nhau chia sẻ việc nhà, việc nước.

Năm 1965, bà vinh dự được đi dự Đại hội Anh hùng Chiến sĩ thi đua Lực lượng vũ trang giải phóng miền Nam và được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Sự hy sinh và di sản

Năm 1968, trong một đợt công tác, bà hy sinh trong một trận bom B-52 của Mỹ tại vùng biên giới Tân Châu (An Giang) khi mới 37 tuổi.

Cuộc đời của chị Út Tịch không chỉ là câu chuyện về chiến tranh, mà là câu chuyện về quyền con người. Từ thân phận nô lệ, bà đã đứng lên làm chủ cuộc đời mình, làm chủ vận mệnh đất nước. Bà là minh chứng hùng hồn nhất cho sức mạnh của người phụ nữ Việt Nam: "Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh".

🔗 NGUỒN TÀI LIỆU KIỂM CHỨNG

https://baotanglichsuquansu.vn/en-gb/Historical-Figures/p/chi-ut-tich-con-cai-lai-quan-cung-danh-6402

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ÚT TỊCH - "CÒN CÁI LAI QUẦN CŨNG ĐÁNH" | Câu chuyện thời hoa lửa