Anh hùng Lực lượng vũ trang

Út Tịch – “Còn cái lai quần cũng đánh”

Út Tịch – “Còn cái lai quần cũng đánh”

Vĩnh Long26/08/2026xã Đèo Gia (Đoàn xã Đèo Gia)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ở miền Nam, có một người phụ nữ nông dân đã trở thành biểu tượng cho lòng gan dạ và ý chí chiến đấu phi thường. Đó là Nguyễn Thị Út, người con gái quê ở Tam Ngãi, huyện Cầu Kè, tỉnh Trà Vinh, thường được gọi thân mật là Út Tịch.

Sinh ra trong một gia đình nghèo, tuổi thơ của Út Tịch gắn với cuộc sống cơ cực và những mất mát do chiến tranh gây ra. Khi lớn lên, chị tham gia cách mạng, vừa chăm lo gia đình, vừa trực tiếp tham gia chiến đấu và hoạt động cách mạng.

Út Tịch không phải là một người lính được đào tạo bài bản. Chị là một người mẹ, người vợ và người phụ nữ nông dân bình dị. Nhưng khi quê hương bị giày xéo, trong con người chị đã xuất hiện một sức mạnh phi thường.

Có lần, khi nói về quyết tâm chiến đấu chống quân xâm lược, Út Tịch đã nói một câu nổi tiếng:

“Còn cái lai quần cũng đánh!”

Một câu nói ngắn nhưng thể hiện ý chí sắt đá. Với chị, dù chỉ còn chút sức lực cuối cùng, dù hoàn cảnh có khắc nghiệt đến đâu, vẫn phải đứng lên chiến đấu để bảo vệ quê hương.

Trong những năm tháng chiến tranh, Út Tịch tham gia nhiều trận đánh, làm nhiệm vụ liên lạc, vận động quần chúng và xây dựng cơ sở cách mạng. Chị luôn thể hiện sự gan dạ, nhanh trí và quyết đoán.

Điều đặc biệt ở Út Tịch là chị không tách rời việc chiến đấu khỏi cuộc sống của một người mẹ. Chị vừa chăm sóc các con, vừa tham gia cách mạng, có những lúc phải gửi con cho đồng đội hoặc người thân để tiếp tục nhiệm vụ.

Hình ảnh người phụ nữ nhỏ bé nhưng kiên cường ấy đã trở thành biểu tượng của “đội quân tóc dài” trong cuộc kháng chiến ở miền Nam.

Cuộc đời và những chiến công của Út Tịch sau này được nhà văn Nguyễn Thi thể hiện trong tác phẩm “Người mẹ cầm súng”, làm cho hình tượng người phụ nữ Nam Bộ thời chiến trở nên gần gũi và sống động với nhiều thế hệ độc giả

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn