ÚT TỊCH – "CÒN CÁI LAI QUẦN CŨNG ĐÁNH"
ÚT TỊCH – "CÒN CÁI LAI QUẦN CŨNG ĐÁNH"
"Có những người mẹ bước vào chiến tranh không phải để tìm vinh quang, mà để giữ lấy quê hương và tương lai cho con cháu."
Những năm đầu của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, vùng đồng bằng Nam Bộ trở thành chiến trường ác liệt. Bom đạn, những cuộc càn quét và sự đàn áp của kẻ thù không khuất phục được ý chí của người dân nơi đây. Trong số những người phụ nữ anh dũng ấy có Nguyễn Thị Út, người mà nhân dân quen gọi bằng cái tên thân thương Út Tịch.
Út Tịch sinh năm 1931 tại tỉnh Trà Vinh trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của chị gắn liền với những cánh đồng lúa, những con sông hiền hòa và cuộc sống nhiều thiếu thốn. Chứng kiến quê hương bị chiến tranh tàn phá, chị sớm tham gia cách mạng, vừa chăm lo gia đình, vừa tích cực hoạt động trong lực lượng du kích địa phương.
Điều khiến đồng đội khâm phục là dù có nhiều con nhỏ, Út Tịch vẫn không quản ngại gian khổ. Ban ngày, chị tăng gia sản xuất, chăm sóc các con. Ban đêm, chị cùng đồng đội tuần tra, chuyển thư, vận chuyển vũ khí và trực tiếp tham gia chiến đấu. Với chị, tình yêu dành cho gia đình luôn gắn liền với tình yêu dành cho Tổ quốc.
Trong nhiều trận càn của địch, Út Tịch luôn có mặt ở những vị trí nguy hiểm nhất. Chị bình tĩnh chỉ huy đồng đội lợi dụng địa hình, bất ngờ phản công, bảo vệ dân làng và căn cứ cách mạng. Sự mưu trí, gan dạ của chị khiến quân địch nhiều lần thất bại dù có vũ khí hiện đại hơn.
Có lần, sau một trận chiến ác liệt, đồng đội khuyên chị nên tạm lui về hậu phương để chăm sóc các con. Chị mỉm cười và nói một câu đã trở thành biểu tượng của phụ nữ Việt Nam trong kháng chiến:
"Còn cái lai quần cũng đánh."
Câu nói mộc mạc ấy thể hiện ý chí sắt son của người phụ nữ Nam Bộ: dù còn khó khăn đến đâu, dù chỉ còn những điều giản dị nhất, cũng quyết không khuất phục trước kẻ thù.
Không chỉ là một chiến sĩ dũng cảm, Út Tịch còn là người mẹ giàu tình yêu thương. Mỗi lần trở về sau nhiệm vụ, chị lại ôm các con vào lòng, dặn các con ngoan ngoãn, chăm học để sau này xây dựng quê hương. Chính hình ảnh người mẹ vừa cầm súng chiến đấu, vừa chăm lo gia đình đã trở thành biểu tượng đẹp của phụ nữ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.
Trong quá trình chiến đấu, Út Tịch đã lập nhiều thành tích xuất sắc và được đồng đội, nhân dân hết lòng yêu mến. Năm 1968, chị anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Sự ra đi của chị để lại niềm tiếc thương sâu sắc, nhưng tinh thần bất khuất của chị vẫn tiếp tục truyền lửa cho đồng đội và nhân dân.
Sau này, Nhà nước truy tặng Út Tịch danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Cuộc đời và sự nghiệp của chị còn được nhà văn Nguyễn Thi khắc họa trong tác phẩm nổi tiếng Người mẹ cầm súng, góp phần làm sáng ngời hình ảnh người phụ nữ Việt Nam anh hùng.
Ngày nay, tên tuổi Út Tịch vẫn được nhắc đến với niềm kính trọng. Chị là biểu tượng của lòng yêu nước, của đức hy sinh và của sức mạnh phi thường mà những người phụ nữ Việt Nam đã dành cho Tổ quốc trong những năm tháng chiến tranh.



