Út Tịch – Người mẹ anh hùng “còn cái lai quần cũng đánh”
Trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc của Việt Nam, tên tuổi Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Thị Út, thường gọi là Út Tịch, luôn được nhắc đến như một biểu tượng kiên cường của người phụ nữ Nam Bộ. Cuộc đời bà là bản anh hùng ca về lòng yêu nước, sự gan dạ và tinh thần chiến đấu không lùi bước trước bom đạn chiến tranh.
Sau Hiệp định Genève năm 1954, vợ chồng bà được phân công ở lại miền Nam hoạt động hợp pháp, không tập kết ra Bắc. Trong bối cảnh chính quyền Ngô Đình Diệm thực hiện chính sách “tố cộng, diệt cộng”, nhiều cán bộ kháng chiến cũ bị truy bắt, trong đó có chồng bà và nhiều đồng đội. Không chấp nhận sự đàn áp ấy, Út Tịch cùng nhiều phụ nữ địa phương đã đấu tranh đòi trả tự do cho những người bị bắt.
Để tránh sự theo dõi gắt gao, gia đình bà từng phải rời quê đến Cái Sách làm ăn sinh sống. Tuy nhiên, cuối năm 1959, bà trở về Tam Ngãi và tiếp tục tham gia phong trào cách mạng.
Sau phong trào Đồng khởi, vợ chồng bà tích cực tham gia lực lượng vũ trang của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, vừa chăm lo gia đình vừa nuôi con nhỏ, Út Tịch vẫn trực tiếp tham gia chiến đấu, làm công tác binh vận, trinh sát và du kích.
Bằng sự mưu trí và lòng quả cảm, bà đã tham gia 23 trận đánh lớn nhỏ, góp phần tiêu diệt và làm tan rã hàng trăm quân địch, thu nhiều vũ khí quan trọng. Không chỉ là chiến sĩ chiến đấu dũng cảm, bà còn nổi tiếng với khả năng vận động binh lính đối phương bỏ ngũ, nhiều lần phối hợp đưa lực lượng ta đánh đồn mà “không tốn một viên đạn”.
Năm 1964, bà được kết nạp vào Đảng Nhân dân cách mạng miền Nam. Một năm sau, tại Đại hội anh hùng chiến sĩ thi đua lực lượng vũ trang toàn miền Nam, bà được tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang giải phóng miền Nam và được trao Huân chương Quân công Giải phóng hạng Nhì.
Sau năm 1965, Út Tịch được điều về công tác tại Quân khu 9. Ngày 27/11/1968, trong một trận ném bom B52 xuống vùng Tân Châu, Châu Đốc, bà cùng người con gái thứ ba bị thương nặng và anh dũng hy sinh.
Sự ra đi của Út Tịch để lại niềm tiếc thương sâu sắc cho đồng đội và nhân dân miền Nam. Hình ảnh người phụ nữ nhỏ bé nhưng kiên cường ấy đã trở thành biểu tượng đẹp của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.
Tên tuổi Út Tịch còn sống mãi qua câu nói nổi tiếng gắn liền với bà:
“Còn cái lai quần cũng đánh.”
Đó không chỉ là tinh thần chiến đấu bất khuất mà còn là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay về lòng yêu nước và ý chí bảo vệ độc lập dân tộc.



