Út Tịch – Người mẹ cầm súng của miền Tây
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, miền Tây Nam Bộ đã xuất hiện nhiều người phụ nữ bình dị nhưng mang trong mình ý chí và lòng yêu nước phi thường. Một trong những hình tượng tiêu biểu là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Thị Út, thường được gọi thân mật là chị Út Tịch. Cuộc đời và sự nghiệp của chị sau này được nhà văn Nguyễn Thi khắc họa trong tác phẩm Người mẹ cầm súng, trở thành hình ảnh quen thuộc trong văn học và ký ức của nhiều thế hệ người Việt.
Nguyễn Thị Út sinh ngày 19/4/1931 tại ấp Ngãi Nhất, xã Tam Ngãi, huyện Cầu Kè, tỉnh Trà Vinh. Tuổi thơ của chị trải qua nhiều cơ cực khi phải đi ở đợ từ nhỏ. Chính những năm tháng ấy đã hun đúc trong chị tinh thần phản kháng trước sự áp bức. Theo tư liệu, chị tham gia cách mạng từ khi mới 12 tuổi, ban đầu làm nhiệm vụ giao liên.
Trong những năm chiến tranh, Út Tịch vừa tham gia hoạt động cách mạng vừa chăm lo cho gia đình. Hình ảnh một người mẹ có nhiều con nhưng vẫn kiên cường trước gian khổ đã trở thành biểu tượng đặc biệt của phụ nữ Nam Bộ. Khi nói về quyết tâm chống giặc, chị có câu nói nổi tiếng: “Còn cái lai quần cũng đánh!”. Câu nói ngắn gọn nhưng thể hiện ý chí không khuất phục, dù trong hoàn cảnh khó khăn đến đâu vẫn quyết tâm bảo vệ quê hương, đất nước.
Năm 1968, trong một trận máy bay B52 của Mỹ công kích, chị Út Tịch đã hy sinh cùng người con gái thứ ba. Chị ra đi khi mới 37 tuổi, để lại hình ảnh một người phụ nữ miền Tây giàu lòng yêu nước, kiên cường và giàu đức hy sinh.
Ngày nay, tên tuổi Nguyễn Thị Út – Út Tịch vẫn được nhắc nhớ qua những trang sách, những câu chuyện về người mẹ cầm súng và khu tưởng niệm tại quê hương Tam Ngãi. Câu nói “Còn cái lai quần cũng đánh” đã vượt khỏi câu chuyện của một cá nhân, trở thành biểu tượng cho tinh thần bất khuất của người phụ nữ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh. Câu chuyện về chị Út Tịch vì thế vẫn là một phần đáng nhớ của “thời hoa lửa”, nhắc nhở thế hệ hôm nay về lòng yêu nước, sự kiên cường và những hy sinh thầm lặng của cha ông.



