Anh hùng Lực lượng vũ trang

ÚT TỊCH – NGƯỜI MẸ CẦM SÚNG GIỮA MỘT THỜI HOA LỬA

Câu chuyện tái hiện cuộc đời **Anh hùng, liệt sĩ Nguyễn Thị Út (Út Tịch)** – người mẹ Nam Bộ kiên cường, vừa nuôi con vừa cầm súng chiến đấu trong những năm tháng chiến tranh. Qua hình ảnh người phụ nữ với câu nói nổi tiếng **“Còn cái lai quần cũng đánh”**, bài viết khắc họa lòng yêu nước, ý chí bất khuất và sự hy sinh của một thế hệ đã góp phần làm nên hòa bình, thống nhất đất nước.

Phú Thọ17/08/2026Xã Phúc Trạch (Xã Phúc Trạch)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
ÚT TỊCH – NGƯỜI MẸ CẦM SÚNG GIỮA MỘT THỜI HOA LỬA

Có những người anh hùng đi vào lịch sử với những chiến công vang dội. Nhưng cũng có những người phụ nữ bước ra từ những mái nhà nghèo, từ những cánh đồng, con rạch miền Tây, mang theo nỗi đau của người mẹ và ý chí của một người dân mất nước để rồi trở thành biểu tượng bất khuất của cả một thế hệ.

Anh hùng, liệt sĩ Nguyễn Thị Út, thường được nhân dân gọi thân mật là Út Tịch, là một trong những người phụ nữ như thế.

Cuộc đời của bà gắn liền với vùng đất Nam Bộ trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Đó là một cuộc đời ngắn ngủi nhưng dữ dội, nơi tình yêu gia đình, tình yêu quê hương và ý chí chiến đấu hòa vào nhau thành một sức mạnh phi thường.

Tuổi thơ trong nghèo khó

Nguyễn Thị Út sinh năm 1931 tại xã Tam Ngãi, huyện Cầu Kè, tỉnh Trà Vinh, trong một gia đình nông dân nghèo.

Tuổi thơ của Út Tịch không có những ngày tháng bình yên như bao đứa trẻ khác. Cuộc sống của người dân Nam Bộ dưới chế độ thuộc địa đầy cơ cực. Những người dân nghèo phải chịu nhiều áp bức, bóc lột; làng quê luôn bị bao phủ bởi sự bất an.

Từ nhỏ, cô bé Út đã sớm hiểu thế nào là nghèo đói và bất công.

Nhưng chính cuộc sống ấy cũng tôi luyện trong cô một tính cách cứng cỏi, gan góc.

Khi còn rất trẻ, Út Tịch đã tham gia hoạt động cách mạng. Những công việc ban đầu có thể chỉ là đưa thư, làm liên lạc, nắm tình hình, giúp đỡ cán bộ. Đó là những công việc tưởng như nhỏ bé nhưng luôn chứa đựng hiểm nguy.

Một bước chân sai có thể bị bắt.

Một tin tức bị lộ có thể khiến cả cơ sở bị phá vỡ.

Và những người hoạt động cách mạng trong vùng địch kiểm soát luôn phải đối mặt với sự truy lùng.

Nhưng Út Tịch không lùi bước.

“Còn cái lai quần cũng đánh”

Nhắc đến Út Tịch, người ta thường nhớ đến câu nói đã trở thành biểu tượng về ý chí chiến đấu của người phụ nữ Nam Bộ:

“Còn cái lai quần cũng đánh.”

Câu nói ấy mộc mạc như chính con người miền Tây, nhưng ẩn chứa trong đó một tinh thần chiến đấu mãnh liệt.

Đối với Út Tịch, đánh giặc không phải là một khẩu hiệu xa xôi. Đó là cuộc chiến để bảo vệ quê hương, bảo vệ gia đình, bảo vệ những người thân yêu.

Bà vừa là người chiến sĩ, vừa là người vợ, người mẹ.

Trong chiến tranh, hai vai trò ấy không hề tách biệt.

Có những ngày bà phải chăm con, lo cho gia đình. Nhưng khi giặc đến, bà lại cầm súng.

Có những lúc vừa rời khỏi mái nhà, bà đã phải đối mặt với hiểm nguy.

Có khi trong tay không có vũ khí đầy đủ, người chiến sĩ vẫn phải tìm cách chiến đấu.

Chính trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, hình ảnh người phụ nữ Nam Bộ hiện lên đầy kiên cường: mềm mại trong cuộc sống đời thường nhưng mạnh mẽ đến quyết liệt khi quê hương bị xâm lăng.

Người mẹ giữa chiến tranh

Một trong những điều khiến câu chuyện về Út Tịch trở nên đặc biệt là hình ảnh người mẹ.

Bà có nhiều người con. Chiến tranh khiến cuộc sống gia đình luôn bị đặt giữa những hiểm nguy.

Người mẹ ấy hiểu rằng chiến đấu đồng nghĩa với phải chấp nhận hy sinh. Nhưng bà cũng hiểu rằng nếu không đứng lên, quê hương của mình sẽ không thể có ngày bình yên.

Trong ký ức về Út Tịch, người ta không chỉ thấy một nữ chiến sĩ gan dạ mà còn thấy một người mẹ giàu tình yêu thương.

Đó là sự đối lập đầy xúc động của chiến tranh.

Một bên là tiếng súng.

Một bên là tiếng trẻ thơ.

Một bên là những trận đánh.

Một bên là mái nhà và những đứa con cần được chở che.

Nhưng người phụ nữ ấy đã mang cả hai vào cuộc chiến.

Bà chiến đấu không phải vì căm thù đơn thuần, mà còn vì mong muốn một ngày con mình được lớn lên trong một đất nước không còn chiến tranh.

Những trận đánh giữa đồng quê Nam Bộ

Chiến trường của Út Tịch không phải những thành phố lớn hay những chiến tuyến cố định.

Đó là những con rạch, bờ ruộng, vườn cây, xóm làng miền Tây.

Đó là nơi người dân vừa sản xuất, vừa chiến đấu; nơi những căn nhà đơn sơ có thể trở thành nơi che giấu cán bộ; nơi những con đường quen thuộc có thể biến thành đường hành quân.

Trong những trận đánh, Út Tịch thể hiện sự gan dạ và quyết đoán.

Bà hiểu địa hình, hiểu dân, hiểu cách vận động của đối phương. Quan trọng hơn, bà có niềm tin vào nhân dân.

Chính nhân dân là chỗ dựa của những người chiến đấu trong lòng địch.

Những người mẹ giấu cán bộ.

Những người nông dân đưa cơm.

Những đứa trẻ làm liên lạc.

Những cô gái mang thư qua vùng nguy hiểm.

Tất cả tạo thành một mạng lưới bền chặt mà quân đội đối phương khó có thể khuất phục.

Út Tịch là một phần của sức mạnh ấy.

Người phụ nữ không chịu khuất phục

Chiến tranh có thể lấy đi nhiều thứ.

Nó có thể phá tan nhà cửa, chia lìa gia đình, cướp đi tuổi trẻ.

Nhưng chiến tranh không thể dễ dàng khuất phục ý chí của những con người đã xác định con đường của mình.

Út Tịch cũng vậy.

Bà từng trải qua những ngày tháng gian khổ, từng đối diện với hiểm nguy và mất mát. Nhưng mỗi lần đứng trước thử thách, người phụ nữ ấy lại lựa chọn tiến về phía trước.

Có lẽ chính vì thế mà hình ảnh Út Tịch trở nên gần gũi với nhân dân.

Bà không phải một nhân vật xa lạ bước ra từ những câu chuyện huyền thoại.

Bà là người phụ nữ của làng quê.

Là người mẹ.

Là người vợ.

Là người chiến sĩ.

Và cũng là một người dân bình thường đã làm những điều phi thường trong hoàn cảnh đặc biệt của lịch sử.

“Người mẹ cầm súng”

Câu chuyện về Út Tịch sau này được nhà văn Nguyễn Thi khắc họa trong tác phẩm “Người mẹ cầm súng”.

Hình tượng ấy trở thành biểu tượng đẹp về người phụ nữ Nam Bộ trong chiến tranh.

Người mẹ trong câu chuyện không chỉ biết chăm lo cho gia đình.

Khi đất nước cần, người mẹ có thể cầm súng.

Khi quê hương bị đe dọa, người mẹ có thể đứng lên.

Và khi những đứa con của mình còn chưa đủ lớn để hiểu hết chiến tranh, người mẹ đã chiến đấu để giữ lấy tương lai cho chúng.

Đó chính là vẻ đẹp đặc biệt của Út Tịch.

Một cuộc đời khép lại giữa chiến tranh

Ngày 27 tháng 12 năm 1968, Út Tịch hy sinh khi đang làm nhiệm vụ tại khu vực chiến trường miền Nam.

Bà ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.

Chiến tranh đã cướp đi một người mẹ, một người vợ, một người chiến sĩ.

Nhưng cái chết không thể xóa đi những gì bà đã để lại.

Tên tuổi Út Tịch tiếp tục được nhắc đến trong những trang sử, trong những câu chuyện của nhân dân và trong ký ức của những người từng sống qua chiến tranh.

Năm 1994, bà được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Nhưng có lẽ danh hiệu cao quý nhất dành cho bà lại nằm trong sự ghi nhớ của nhân dân.

Bởi những người như Út Tịch đã không chiến đấu để tìm kiếm vinh quang.

Họ chiến đấu vì quê hương.

Vì gia đình.

Vì những đứa trẻ.

Vì một ngày đất nước được hòa bình.

Một thời hoa lửa không thể nào quên

Chiến tranh đã lùi xa.

Những cánh đồng miền Tây hôm nay xanh màu cây trái. Những con đường từng in dấu chân người lính giờ đã có những mái nhà, trường học và tiếng trẻ em.

Nhưng nếu đứng giữa một miền quê bình yên, ta vẫn có thể hình dung về những năm tháng đã qua.

Có một người mẹ từng bế con trong vòng tay.

Có một người phụ nữ từng lội qua những con rạch giữa đêm.

Có một nữ chiến sĩ từng đối mặt với hiểm nguy bằng sự gan góc đến phi thường.

Tên bà là Út Tịch.

Cuộc đời bà giống như một ngọn lửa nhỏ giữa đêm dài chiến tranh. Ngọn lửa ấy có lúc tưởng như mong manh, nhưng không dễ bị dập tắt.

Bởi nó được thắp lên từ tình yêu quê hương.

Được nuôi dưỡng bằng tình mẫu tử.

Và được bảo vệ bằng lòng can đảm.

Ngày hôm nay, khi đất nước sống trong hòa bình, thế hệ trẻ có thể không còn nghe tiếng súng, không phải sống trong những căn hầm tránh bom, không phải tiễn người thân ra chiến trường.

Nhưng sự bình yên ấy được đánh đổi bằng tuổi trẻ và máu xương của biết bao thế hệ.

Trong dòng người đã đi qua một thời hoa lửa ấy, Út Tịch là một hình ảnh đặc biệt.

Một người mẹ.

Một người vợ.

Một nữ chiến sĩ.

Một người anh hùng.

Và hơn hết, bà là biểu tượng cho sức sống bất khuất của người phụ nữ Việt Nam trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa.

“Còn cái lai quần cũng đánh.”

Một câu nói giản dị.

Nhưng đằng sau câu nói ấy là cả một thời đại.

Một thời đại mà những người mẹ đã biến tình yêu thành sức mạnh, biến đau thương thành lòng dũng cảm và biến những điều bình dị nhất thành sức mạnh để bảo vệ quê hương.

Một thời hoa lửa đã đi qua.

Nhưng câu chuyện về Út Tịch vẫn còn ở lại – như một lời nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay được viết nên từ những cuộc đời đã sống và hy sinh trọn vẹn cho đất nước.

 

Video / Phóng sự

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn