ÚT TỊCH – NGƯỜI MẸ CẦM SÚNG NƠI TUYẾN LỬA MIỀN NAM
Út Tịch sinh ra và lớn lên ở miền Nam, trong bối cảnh đất nước bị chia cắt, chiến tranh kéo dài khốc liệt. Cuộc đời chị gắn liền với nỗi đau mất mát: nhà bị đốt, người thân bị giết hại, quê hương chìm trong bom đạn. Chính những mất mát ấy đã hun đúc trong chị ý chí sắt đá: phải cầm súng bảo vệ quê hương, bảo vệ con mình.
Không giống hình ảnh người phụ nữ yếu mềm thường thấy, Út Tịch vừa là một người mẹ, vừa là một chiến sĩ. Trên chiến trường, chị dũng cảm chỉ huy đội du kích chiến đấu, bám trụ từng tấc đất quê hương. Dưới mưa bom, bão đạn, chị vẫn kiên cường, mưu trí, cùng đồng đội lập nhiều chiến công xuất sắc.
Điều khiến mọi người xúc động nhất là hình ảnh người mẹ bế con trên tay nhưng vẫn sẵn sàng xông pha trận mạc. Chị từng nói: “Còn cái lai quần cũng đánh” – câu nói giản dị nhưng chứa đựng ý chí không gì khuất phục nổi. Đối với Út Tịch, chiến đấu không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là trách nhiệm của người mẹ đối với tương lai con em mình.
Trong một trận càn ác liệt, Út Tịch anh dũng hy sinh. Sự ra đi của chị để lại niềm tiếc thương vô hạn cho đồng đội và nhân dân. Nhưng hình ảnh người mẹ – người chiến sĩ ấy đã trở thành biểu tượng bất tử của phụ nữ miền Nam: dũng cảm, kiên cường, yêu nước đến tận cùng.


