Bài viết

Út Tịch – Người mẹ cầm súng và câu nói bất hủ “Nó đánh mình, mình đánh nó!”

Gia Lai09/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc, hình ảnh những người phụ nữ Việt Nam vừa kiên cường chiến đấu, vừa tần tảo chăm lo gia đình đã trở thành biểu tượng đẹp của chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Thị Út, thường được gọi là Út Tịch, là một trong những người phụ nữ tiêu biểu như thế. Cuộc đời và sự nghiệp của bà đã trở thành nguồn cảm hứng để nhà văn Nguyễn Thi viết nên tác phẩm nổi tiếng “Người mẹ cầm súng”, khắc họa chân thực hình ảnh người phụ nữ Nam Bộ bất khuất trong khói lửa chiến tranh.

Nguyễn Thị Út sinh ngày 19 tháng 4 năm 1920 tại làng Tích Thiện, quận Cầu Kè, tỉnh Cần Thơ (nay thuộc xã Tam Ngãi, tỉnh Vĩnh Long). Sinh ra trong một gia đình nghèo khó, tuổi thơ của bà gắn liền với những tháng ngày làm thuê, làm mướn và chịu nhiều áp bức. Mồ côi cha từ khi mới 13 tuổi, bà sớm phải lao động để phụ giúp gia đình. Chính hoàn cảnh đó đã hun đúc trong bà tinh thần phản kháng mạnh mẽ và ý chí không khuất phục trước bất công.

Ngay từ khi còn trẻ, bà đã được tiếp xúc với những cán bộ cách mạng và sớm giác ngộ lý tưởng yêu nước. Khi thực dân Pháp quay trở lại xâm lược Nam Bộ, bà nhiều lần xin tham gia chiến đấu. Dù chưa đủ điều kiện để trực tiếp cầm súng, bà vẫn tích cực làm công tác giao liên, trinh sát và hỗ trợ lực lượng kháng chiến.

Câu nói giản dị nhưng đầy khí phách của bà: “Nó đánh mình, mình đánh nó!” đã trở thành biểu tượng cho tinh thần yêu nước và ý chí đấu tranh của người dân Nam Bộ trong những năm tháng kháng chiến. Từ một cô gái nông dân nghèo, Nguyễn Thị Út đã trưởng thành thành một chiến sĩ cách mạng dũng cảm, tham gia nhiều hoạt động trinh sát, nắm tình hình địch, góp phần vào thắng lợi của các trận đánh quan trọng trên địa bàn.

Sau khi kết hôn với ông Lâm Văn Tịch, một chiến sĩ Việt Minh tại địa phương, bà vẫn tiếp tục tham gia hoạt động cách mạng. Trong kháng chiến chống Pháp, bà tham gia nhiều trận công đồn và lập được nhiều thành tích xuất sắc. Sau Hiệp định Genève năm 1954, vợ chồng bà được phân công ở lại miền Nam hoạt động bí mật. Mặc dù thường xuyên bị chính quyền Sài Gòn theo dõi, đàn áp và gặp vô vàn khó khăn trong cuộc sống, bà vẫn giữ vững niềm tin vào cách mạng.

Phong trào Đồng khởi bùng nổ đã mở ra một giai đoạn mới trong cuộc đời chiến đấu của bà. Vừa chăm sóc gia đình, nuôi dạy con cái, vừa tham gia công tác du kích, binh vận và chiến đấu, bà trở thành hình mẫu tiêu biểu của người phụ nữ Nam Bộ “giỏi việc nước, đảm việc nhà”. Với sự mưu trí và lòng dũng cảm, bà đã tham gia hàng chục trận đánh, vận động nhiều binh lính đối phương bỏ ngũ, góp phần làm suy yếu lực lượng địch tại địa phương.

Năm 1965, với những thành tích đặc biệt xuất sắc trong chiến đấu và công tác, Nguyễn Thị Út được tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang giải phóng miền Nam. Những chiến công của bà không chỉ thể hiện tinh thần quả cảm của người chiến sĩ mà còn phản ánh vai trò to lớn của phụ nữ Việt Nam trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc.

Sau khi được điều động về công tác tại Quân khu 9, bà tiếp tục cống hiến cho cách mạng. Ngày 27 tháng 11 năm 1968, trong một trận ném bom B-52 ác liệt của không quân Mỹ xuống chiến trường miền Tây Nam Bộ, bà cùng người con gái thứ ba bị thương nặng và anh dũng hy sinh. Sự ra đi của bà để lại niềm tiếc thương sâu sắc đối với đồng đội, nhân dân và những người từng biết đến người phụ nữ kiên trung ấy.

Cuộc đời của Anh hùng Nguyễn Thị Út là bản anh hùng ca về lòng yêu nước, đức hy sinh và tinh thần bất khuất của người phụ nữ Việt Nam. Hình ảnh “Người mẹ cầm súng” không chỉ là biểu tượng của một thời khói lửa mà còn là nguồn cảm hứng cho các thế hệ hôm nay về ý chí vượt khó, lòng dũng cảm và trách nhiệm đối với quê hương, đất nước.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng câu nói “Nó đánh mình, mình đánh nó!” vẫn vang vọng như một lời khẳng định mạnh mẽ về ý chí độc lập, tự cường của dân tộc Việt Nam và mãi mãi gắn liền với tên tuổi của người nữ anh hùng Nguyễn Thị Út – Út Tịch.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn