ÚT TỊCH – NGƯỜI MẸ CẦM SÚNG VÀ CÂU NÓI ĐỂ ĐỜI

"Còn cái lai quần cũng đánh!"
Câu nói đậm chất Nam Bộ ấy đã làm nên thương hiệu của chị Út Tịch (Nguyễn Thị Út) – nữ anh hùng của vùng đất Trà Vinh, nhân vật chính trong tác phẩm nổi tiếng "Người mẹ cầm súng" của nhà văn Nguyễn Thi.
Người mẹ của đàn con và nỗi khiếp sợ của giặc Chị Út Tịch là một phụ nữ nông dân nghèo, đông con (có tới 9 người con). Nhưng cảnh nghèo và con mọn không ngăn được bước chân chị đi đánh giặc. Chị đánh giặc mọi lúc, mọi nơi, bằng mọi vũ khí có trong tay. Có lần đang mang bầu sắp sinh, chị vẫn đi trinh sát. Có lần vừa sinh con được vài ngày, chị đã trèo lên ngọn dừa để quan sát đồn địch.
Hình ảnh chị Út Tịch địu con trên lưng, tay cầm súng tiểu liên xông pha trận mạc đã trở thành huyền thoại. Chị đánh giặc không phải vì ham chiến công, mà vì: "Nó đánh mình, mình phải đánh lại. Đánh để cho con cái mình sau này được sống làm người tự do".
Biểu tượng của Phụ nữ Nam Bộ Câu nói "Còn cái lai quần cũng đánh" thể hiện tính cách cương trực, quyết liệt đến cùng của người dân Nam Bộ: Dù mất mát tất cả, dù chỉ còn manh áo cuối cùng, cũng quyết không chịu làm nô lệ. Chị Út Tịch đã hy sinh trong một trận bom B-52 năm 1968, nhưng nụ cười hào sảng và tinh thần lạc quan cách mạng của chị thì vẫn còn sống mãi trong lòng người dân đồng bằng sông Cửu Long.



