Út Tịch – Người mẹ ra trận với câu nói: "Còn cái lai quần cũng đánh"
Nguyễn Thị Út sinh năm 1931 tại Cầu Kè trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của bà gắn liền với đồng ruộng, cuộc sống lam lũ và những năm tháng đất nước chìm trong chiến tranh.
Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ ngày càng ác liệt, Út Tịch vừa là người mẹ chăm lo gia đình, vừa tham gia du kích địa phương. Sau này, bà trở thành cán bộ chỉ huy của lực lượng vũ trang tại địa phương.
Điều khiến đồng đội kính phục không chỉ là tài chỉ huy mà còn là ý chí sắt đá.
Trong một trận càn, đơn vị của bà phải chiến đấu với lực lượng đông gấp nhiều lần. Đạn dược dần cạn, có người đề nghị rút lui để bảo toàn lực lượng.
Út Tịch nhìn đồng đội rồi quả quyết:
"Còn cái lai quần cũng đánh!"
Câu nói mộc mạc của người phụ nữ Nam Bộ nhanh chóng lan truyền khắp đơn vị.
Nó không có nghĩa là chiến đấu trong tuyệt vọng, mà thể hiện quyết tâm không lùi bước trước kẻ thù khi Tổ quốc còn cần.
Trong nhiều trận đánh sau đó, Út Tịch luôn là người xông pha ở tuyến đầu, động viên đồng đội giữ vững trận địa. Bà nhiều lần bị thương nhưng vẫn tiếp tục chỉ huy chiến đấu.
Điều đặc biệt là giữa những năm tháng khốc liệt ấy, bà còn là mẹ của nhiều người con nhỏ.
Có lần trước khi lên đường làm nhiệm vụ, bà dặn các con:
"Má đi đánh giặc, ở nhà phải ngoan, phải thương nhau."
Đó là lời dặn giản dị của một người mẹ, nhưng cũng là tâm sự của biết bao phụ nữ Việt Nam thời chiến: gác lại hạnh phúc riêng để bảo vệ quê hương.
Năm 1968, trong một trận chiến đấu ác liệt, Út Tịch anh dũng hy sinh khi mới 37 tuổi.
Sau này, nhà văn Nguyễn Thi đã xây dựng hình tượng chị Út trong tác phẩm nổi tiếng Người mẹ cầm súng, góp phần khắc họa hình ảnh người phụ nữ Nam Bộ kiên cường, bất khuất.
Năm 1968, Nguyễn Thị Út được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.


