ÚT TỊCH – NGƯỜI PHỤ NỮ “CÒN CÁI LAI QUẦN CŨNG ĐÁNH”
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ở vùng đất Cần Thơ – miền Tây Nam Bộ, có một người phụ nữ nông dân rất bình dị nhưng lại trở thành một nữ du kích anh hùng. Đó là Nguyễn Thị Út, thường gọi là Út Tịch.
Chị sinh ra trong một gia đình nghèo, sớm quen với cuộc sống lam lũ trên đồng ruộng. Khi đất nước bị chiến tranh, chị tham gia cách mạng và trở thành du kích địa phương.
Điều đặc biệt ở Út Tịch là chị vừa là người mẹ, vừa là chiến sĩ. Ban ngày chị có thể làm ruộng, chăm sóc con cái, nhưng khi có giặc là chị lại cầm súng ra chiến đấu.
Trong nhiều trận càn của địch, Út Tịch cùng đồng đội chiến đấu rất gan dạ. Chị không sợ nguy hiểm, luôn xông pha ở những nơi ác liệt nhất để bảo vệ xóm làng.
Có một lần, khi địch tấn công bất ngờ vào khu vực căn cứ, lực lượng du kích bị áp đảo. Trong tình thế nguy cấp, chị vẫn kiên cường chiến đấu, không lùi bước.
Chính từ tinh thần ấy, nhân dân đã truyền nhau câu nói nổi tiếng của chị:
“Tui còn cái lai quần cũng đánh!”
Câu nói ấy không chỉ thể hiện sự gan dạ mà còn thể hiện ý chí không chịu khuất phục trước kẻ thù, dù trong hoàn cảnh nào.
Sau nhiều năm chiến đấu, Út Tịch đã hy sinh khi còn rất trẻ, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho đồng đội và nhân dân.
Sau này, chị được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.



