Út Tịch (Nguyễn Thị Út) - "Còn Cái Lai Quần Cũng Đánh"
Nữ anh hùng Nguyễn Thị Út (thường gọi là Út Tịch) sinh năm 1931 tại huyện Cầu Kè, tỉnh Trà Vinh. Lớn lên trong một gia đình bần nông nghèo khó, cô gái nhỏ phải đi ở đợ từ sớm, chịu muôn vàn đắng cay, tủi nhục dưới đòn roi của địa chủ cường hào. Không chịu khuất phục số phận, chị đi theo tiếng gọi của Việt Minh, tham gia giao liên và dần trở thành một nữ du kích kiên cường của quê hương Trà Vinh.
Cuộc đời của Út Tịch là một huyền thoại về sự kết hợp phi thường giữa nhiệm vụ làm vợ, làm mẹ và nhiệm vụ chiến đấu. Dù sinh tới 6 người con, chị vẫn luôn sát cánh cùng chồng tham gia hàng chục trận đánh lớn nhỏ. Với sự mưu trí, dũng cảm, chị đã nhiều lần hóa trang, lọt vào đồn bốt giặc để thám thính tình hình, hoặc trực tiếp cầm súng chỉ huy đội du kích đánh trả các cuộc càn quét của quân Mỹ - ngụy, tiêu diệt nhiều sinh lực địch và thu giữ nhiều vũ khí.
Tên tuổi của nữ anh hùng Út Tịch gắn liền với câu nói bất hủ đã trở thành tuyên ngôn kháng chiến của phụ nữ Nam Bộ: "Nó đánh mình, mình đánh nó, đánh nó để nó không đánh mình. Còn cái lai quần cũng đánh!". Câu nói mộc mạc mà đanh thép ấy thể hiện ý chí quyết chiến, quyết thắng không gì lay chuyển nổi. Năm 1965, chị được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Tháng 11 năm 1968, trong một trận rải thảm bom B-52 của địch, chị đã anh dũng hy sinh, để lại hình tượng rực rỡ về người mẹ cầm súng của miền Nam Thành đồng.



