Khác

ÚT VỆ - NGƯỜI GIAO LIÊN NƠI ĐẤT THÉP THÀNH ĐỒNG

Có những bức ảnh lịch sử không cần tiếng s.ú.n.g nhưng chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta nghẹn lại. Chỉ một ánh mắt thôi cũng đủ có thể khiến người ta ám ảnh suốt nhiều năm.

TP. Hồ Chí Minh19/08/2026Xã Mỏ Vàng (Đoàn xã Mỏ Vàng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

ÚT VỆ - NGƯỜI GIAO LIÊN NƠI ĐẤT THÉP THÀNH ĐỒNG

-------

Có những bức ảnh lịch sử không cần tiếng s.ú.n.g nhưng chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta nghẹn lại.

Chỉ một ánh mắt thôi cũng đủ có thể khiến người ta ám ảnh suốt nhiều năm.

Năm 1965, giữa một trận càn khốc liệt ở vùng Củ Chi đất thép thành đồng, một bức ảnh đã ghi lại khoảnh khắc cậu bé giao liên Út Vệ bị lính địch bắt giữ.

Giữa hai gã lính cao lớn, s.ú.n.g đ.ạ.n đầy người, có một cậu bé bị một tên lính Mỹ cao lớn túm chặt cổ áo, cả nguời lấm lem bùn đất, gương mặt còn nguyên nét non nớt của tuổi thiếu niên.

Không ai nghe thấy cậu bé nói gì trong khoảnh khắc ấy. Nhưng ánh mắt của cậu bé lại là điều khiến người ta đau lòng nhất.

Đó không phải ánh mắt lạnh lùng như nhiều người vẫn nghĩ. Mà là ánh mắt của một đứa trẻ đang cố kìm nỗi sợ hãi giữa chi.ến tra.nh. Một cậu bé bị kẹp giữa những người lính to lớn, trước họng s.ú.n.g và sự đe dọa cận kề… Làm sao không sợ cho được.

Nhưng giữa nỗi sợ ấy, ánh mắt Út Vệ vẫn hiện lên sự cứng cỏi đến lạ.

Không khóc.

Không van xin.

Không cúi đầu.

Có lẽ chiến tranh đã khiến những đứa trẻ thời kỳ ấy phải trưởng thành quá sớm.

Ở cái tuổi đáng lẽ được đến trường, được sống trong vòng tay gia đình…Út Vệ lại phải chui vào địa đạo làm giao liên, len lỏi qua những vùng đầy bom đạn để chuyển thư từ và dẫn đường cho cán bộ cách mạng.

Mỗi chuyến đi đều có thể là chuyến cuối cùng.

Mỗi lần bị phát hiện đều đồng nghĩa với t.r.a t.ấ.n hoặc cái c.h.ế.t.

Điều khiến người ta đau nhất không phải chỉ là chiến tranh đã cướp đi tuổi thơ của các em. Mà là ở cái tuổi đáng lẽ phải được đi học, được vui chơi, được sống trong vòng tay gia đình, Út Vệ và biết bao thiếu niên Việt Nam lại phải lớn lên giữa tiếng bom và sự hi sinh.

Có những đêm chui xuống lòng địa đạo để tránh càn quét.

Có những ngày nhịn đói, nấp dưới hầm tối hàng giờ liền.

Có những lần chỉ cần sơ sẩy một chút sẽ không còn cơ hội quay về.

Nhưng chính trong hoàn cảnh khốc liệt ấy, tinh thần của người Việt Nam lại hiện lên mạnh mẽ đến kỳ lạ.

Út Vệ không phải vị tướng nổi tiếng. Không phải là người anh hùng với những huân chương lấp lánh.

Em chỉ là một cậu bé của thời chiến. Nhưng ánh mắt của em đã kể lại cả một giai đoạn lịch sử đầy gian khổ, nước mắt và lòng kiên cường của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn